câu chuyện người mẹ
Phận đàn bà khổ sở, chồng mất, mù lòa, một mình nuôi con nay đã có thành quả. Bà Năm là người phụ nữ quá lứa lỡ thì trong làng ai cũng biết. Bà bị mù lòa nên mãi đến năm xấp xỉ 40 tuổi mới lấy người đàn ông tật nguyền xem bên. Ngày bà lấy chồng ai cũng bảo
Lúc này, chàng trai ấy đã trở thành một người thành đạt và giàu có. Thế nhưng, chàng vẫn luôn trăn trở về việc vẫn chưa thể đền đáp người đã hiến tặng đôi tai cho mình. Trong những lần về thăm cha mẹ, chàng trai lại hỏi người cha về thông tin của vị ân nhân. Cha
Tổng hợp 100+ những câu nói hay về mẹ nhiều ý nghĩa, càng đọc càng thấm thía. “Vũ trụ có nhiều kì quan nhưng kì quan đẹp nhất là trái tim người mẹ”. Cùng BlogAnChoi tổng hợp 100+ câu nói hay về mẹ, ý nghĩa và sâu sắc qua bài viết dưới đây nhé!
Cậu bé mong muốn được tìm thấy mẹ. Tình yêu của Derby đối với người mẹ trong mơ của mình và con đường tìm mẹ đặc biệt của em đã làm cảm động người dân nước Đức. “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”.
Người nó còi dí, tính lại hay xấu hổ, không bao giờ thích thể hiện bản thân trước đám đông, ăn nói thì lí nhí, học ɦàɴh cũng rất đỗi bình thường, chưa từng được giải gì trên đời ngoài một lần ăn may được trao giải võ thuật của câu lạc bộ Taekondo.
Mẹ chăm chỉ chăm sóc các con mọi lúc. Vlad, Niki, bé Chris và bố của chúng giúp mẹ để mẹ có thể nghỉ ngơi.Hãy đăng ký!Cửa hàng Vlad & Niki: https://vladandni
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Mục lục Những mẩu truyện ngắn về mẹ khiến bạn bật khóc Truyện người mẹ Tình mẹ Những mẩu truyện ngắn về cha mẹ cảm động và ý nghĩa nhất Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con Yêu thương thầm lặng Những mẩu truyện cổ tích về mẹ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng Sự tích người mẹ Sự tích cây vú sữa Con cái là tài sản quý giá nhất mà mẹ luôn một đời bảo vệ. Tình thương ấy lớn đến nỗi không một thi sĩ nào có thể đo lường được. Hãy cùng chúng tôi lắng đọng vài giây phút để đọc và ngẫm đôi ba mẩu truyện ngắn về mẹ. Mỗi câu chuyện lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình có thể thay đổi cả 1 con người. 1. Những mẩu truyện ngắn về mẹ khiến bạn bật khóc Nhà soạn kịch lừng danh Bernard Shaw từng nói “Vũ trụ có rất nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan vĩ đại nhất là trái tim người mẹ”. Mẹ là người phụ nữ hy sinh cả một đời để lo cho con từng miếng ăn, giấc ngủ mà không một lời than trách. Hãy đến với những mẩu truyện ngắn về mẹ sau để thấm thía hơn tình cảm thiêng liêng này. Truyện người mẹ Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt mấy đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần Chết đã bắt nó đi. Thần Đêm Tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà - Thần Chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người đã cướp đi đâu. Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần Đêm Tối chỉ đường cho bà. Đến một ngã ba đường, bà mẹ không biết phải đi lối nào. Nơi đó có một bụi gai băng tuyết bám đầy. Bụi gai bảo - Tôi sẽ chỉ đường cho bà nếu bà ủ ấm tôi. Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho bà. Bà đến một hồ lớn. Không có một bóng thuyền. Nước hồ quá sâu. Nhưng bà nhất định vượt qua hồ để tìm con. Hồ bảo - Tôi sẽ giúp bà nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi cho đến khi đôi mắt rơi xuống! Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần Chết. Thấy bà, Thần Chết ngạc nhiên, hỏi - Làm sao ngươi có thể tìm đến tận nơi đây? Bà mẹ trả lời - Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi! Tình mẹ Một cậu bé mời Mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, Mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp Mẹ cậu và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của Mẹ. Mặc dù là người phụ nữ xinh đẹp nhưng bà lại có một vết sẹo lớn che đi gần toàn bộ mặt bên phải. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi Mẹ tại sao lại bị vết sẹo lớn như vậy. Vào buổi họp mặt, mọi người đều có ấn tượng rất tốt về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn cảm thấy rất xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu nghe được cuộc trò chuyện giữa Mẹ và cô giáo. Cô giáo hỏi - Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt? Người mẹ trả lời - Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, thế là tôi chạy vào. Lúc chạy đến chỗ con, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống nên vội vàng lấy thân mình che cho con. Tôi bị ngất xỉu nhưng thật may mắn là một anh lính cứu hỏa đã cứu cả hai Mẹ con tôi. Người Mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt và nói tiếp - Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều mình đã làm. Nghe đến đây, cậu bé đã chạy nhanh về phía Mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu ôm lấy Mẹ và cảm nhận sự hy sinh to lớn mà Mẹ dành cho mình. Cậu nắm chặt tay Mẹ suốt cả ngày hôm đó như không muốn rời. Xem thêm Cảm nghĩ về Mẹ qua những lời văn xúc động - 'Đã bao lâu bạn chưa nói lời yêu Mẹ?' 2. Những mẩu truyện ngắn về cha mẹ cảm động và ý nghĩa nhất Trong cuộc đời này, chỉ có cha mẹ là yêu thương ta vô điều kiện. Dù có đang trong hoàn cảnh tồi tệ nhưng cha mẹ vẫn luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con. Và tình cảm thiêng liêng ấy sẽ được khắc họa qua những mẩu truyện ngắn về mẹ cha ý nghĩa sau. Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô. Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết. Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên sung sướng "Một đứa bé! Có một đứa bé!". Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên. Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con". Chiếc điện thoại di động đã được truyền từ tay người này sang tay người khác. Tất cả những ai đã đọc mẩu tin đều không ngăn nổi dòng nước mắt. Yêu thương thầm lặng Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông rất kỳ dị. Trước khi đi học, cuộc sống của cậu trong gia đình vẫn ổn vì cha mẹ yêu thương cậu hết mực và họ cố gắng bình thường hóa mọi vấn đề về cậu. Nhưng kể từ khi bắt đầu biết đến bạn bè, trường lớp thì cậu biết thế nào là bị trêu chọc, cô lập, mặc cảm… Một ngày nọ, cậu chạy vội từ trường về nhà, úp mặt vào đùi mẹ mình mà khóc nức nở. Trông cậu thật thảm thương làm sao, cậu tự thốt ra bị kịch của mình - Chúng nó gọi con là… đồ quái vật. Mẹ xoa đầu và an ủi cậu với một giọng nghẹn ngào - Con vẫn là con trai ngoan của mẹ. Mặc kệ bọn chúng có nói gì thì con vẫn sống tốt mà. Hãy tìm ra những điều đặc biệt ở chính bản thân mình để xoá đi khiếm khuyết đó. Cậu ngước mặt lên nhìn vào đôi mắt ngân ngấn lệ của mẹ và dường như hiểu ra điều gì đó. Từ đó, cậu bỏ ngoài tai những trò đùa của đám bạn và tiếp tục hòa nhập với cuộc sống mới. Mẹ bắt đầu dạy cậu cách chơi piano, học những nốt nhạc cơ bản và hòa mình vào âm nhạc để giúp cậu quên đi những cay đắng vấp phải trong cuộc sống. Dù không có vành tai nhưng cậu vẫn được tạo hóa ưu ái cho một gương mặt hoàn mỹ, thân hình cao lớn cùng trí óc nhanh nhạy. Trong những giờ học nhạc cụ, cậu nhận thấy mình cảm thụ âm rất tốt và yêu thích chúng. Giáo viên và các bạn quý mến cậu hơn. Khi lên lớp khác, đáng lẽ ra cậu sẽ được bầu làm lớp trưởng nếu như cậu không kì dị về đôi vành tai, cậu sẽ được đại diện lớp tham gia vào buổi hoà nhạc của trường nếu như cậu giống bao người khác. Mọi người sợ cậu sẽ làm khán giả giật mình, hoảng hốt khi xuất hiện. Họ sẽ chẳng nghe nhạc được khi đôi mắt cảm thấy khó chịu. Điều đặc biệt mà cậu yêu thích là chơi nhạc và biểu diễn cho mọi người nghe giờ chỉ có riêng cha mẹ cậu lắng nghe cậu chơi đàn. Mọi thứ bắt đầu làm cậu chán nản, cậu cứ luẩn quẩn ở nhà với chính niềm đam mê âm nhạc ấy. - Con không thể hòa nhập với mọi người mẹ ạ, con vẫn luôn bị xem là một loài khác với họ. Người mẹ trách nhẹ khi thấy cậu buồn tủi, nhưng tim bà cũng đau xót chẳng khác gì cậu. Bà thương con bà biết bao! Bà sẽ tìm mọi cách để biến đổi cậu thành một người có đôi tai bình thường như mọi người để cậu tiếp tục với ước mơ của mình. - Chẳng lẽ không còn cách nào khác để giúp con tôi sao? Người cha hỏi vị bác sĩ của gia đình. Bác sĩ nói - Tôi tin rằng tôi có thể phẫu thuật ghép vành tai nếu có người hiến nó cho cậu ấy. Họ đưa tin, tìm kiếm khắp nơi nhưng không một ai chịu dâng hiến hay bán vành tai vào thời điểm đó, riêng cậu trong lòng khấp khởi hy vọng. Đã hai năm trôi qua mà không có kết quả gì. Một hôm, đột nhiên cha gọi câu ra khỏi phòng - Con chuẩn bị đến bệnh viện làm phẫu thuật. Bố mẹ đã tìm được người hiến tai cho con rồi nhưng người ta bắt phải giữ bí mật. Sau ca phẫu thuật thành công ấy, cậu mừng rỡ nhìn mình trong gương rồi ôm chầm lấy ba mẹ và mừng vui, hạnh phúc. Cuộc sống mới thật sự của cậu chính thức bắt đầu. Người ta đồng ý cho cậu vào ban nhạc của thành phố. Chẳng bao lâu sau, cậu được lên vị trí nhạc trưởng. Niềm vui mà cậu bị cướp mất từ khi sinh ra bỗng dưng xuất hiện, cậu muốn tìm đến người đã cho cậu đôi tai để báo đáp nhưng ba mẹ cậu không biết người đó, ngay cả bác sĩ cũng không. - Con cần phải biết chứ! Cậu thúc ép cha, con cần biết ai đã cho con quá nhiều như thế? Nếu không con sẽ không thể đền đáp đủ công ơn cho người ta. - Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu… Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Những bước tiến trong sự nghiệp của cậu được tất cả mọi người công nhận. Tài năng của cậu không còn bị lãng quên như trước. Rồi cậu cũng lấy vợ sinh con, điều may mắn là con trai của cậu không khuyết vành tai như cậu. Nếu nó giống cậu trước đây thì cậu biết phải làm sao? Liệu có một người như thế xuất hiện ban tặng món quà quý giá đó cho con trai cậu không? Nhiều năm nữa lại trôi qua, bí mật sâu kín đó chưa hề hé mở. Có một điều thay đổi làm cậu đôi chút buồn phiền đó là mẹ. Bà ít khi nghe cậu chơi nhạc như trước, mỗi khi cậu vui vẻ mời bà nghe cậu đánh đàn thì dường như bà ít để tâm đến. Cậu nói chuyện gì với mẹ thì cũng phải nhắc lại hai ba lần bà mới chú ý. Nếu có một nhà báo nào hỏi năng khiếu âm nhạc của cậu được thừa hưởng từ ai thì cậu không dám nói là từ mẹ, dù trước kia bà là người chỉ cho cậu những nốt nhạc đầu tiên. Rồi cái ngày cậu mong mỏi cũng đến, bí mật về người hiến tặng. Buổi chiều mà cậu cảm thấy buồn nhất, mất mát lớn nhất trong đời mình, cậu đứng cạnh cha bên chiếc quan tài của mẹ. Cậu thấy ông nhẹ nhàng đưa tay ra, từ từ nâng khẽ mái tóc nâu đỏ dày của bà lên. Bà đã không còn đôi tai nữa. - Mẹ con nói rằng bà ấy rất vui nếu để tóc dài. Mẹ con để tóc như vậy rất đẹp đúng không? - Người cha thì thầm - Mẹ biết con sẽ không bao giờ chấp nhận phẫu thuật khi người tặng cho con là bà. Cậu lặng nhìn gương mặt mẹ thật kỹ để khắc ghi vào tim. Người cha đã nói đúng, vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở bề ngoài mà là trong chính trái tim của họ. Điều thật sự đáng giá không phải ở những gì ta có thể nhìn thấy mà là ở những điều vô hình. Tình yêu thật sự không nằm trong những gì được thể hiện và được biết đến, mà chính ở những điều làm được mà không ai biết đến. Món quà mẹ tặng cậu có lẽ chỉ có tình yêu thương mới tạo ra được. Cậu đã viết riêng một bản nhạc dành tặng mẹ để mỗi ngày lại được đàn trước mộ của bà. Xem thêm 90+ Câu ca dao, tục ngữ về gia đình giúp bạn nhận ra giá trị tình thân, ruột rà 3. Những mẩu truyện cổ tích về mẹ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng Truyện cổ tích luôn hướng con người đến những triết lý nhân sinh sâu sắc. Đồng thời răn dạy thế hệ sau phải biết sống nhân nghĩa, hoàn thiện bản thân. Trong đó, truyện cổ tích về mẹ luôn đóng một vai trò quan trọng trong sự hình thành và phát triển của con người. Hãy cùng chúng tôi điểm qua những mẩu truyện hay về mẹ mà bất kỳ ai cũng nên đọc một lần trong đời. Sự tích người mẹ Ngày xưa, khi tạo ra người Mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt sáu ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy một vị thần bèn hỏi - Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này? Ông Trời đáp - Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức tạp gồm hơn hai trăm bộ phận có thể thay thế nhau và cực kì bền bỉ, nhưng lại không phải là gỗ đá vô tri vô giác. Tạo vật này có thể sống bằng nước lã và thức ăn thừa của con, nhưng lại đủ sức ôm ấp trong vòng tay nhiều đứa con cùng một lúc. Nụ hôn của nó có thể chữa lành mọi vết thương, từ vết trầy trên đầu gối cho tới một trái tim tan nát. Ngoài ra ta định ban cho vật này có sáu đôi tay. Vị thần nọ ngạc nhiên - Sáu đôi tay? Không thể tin được! Ông Trời đáp lại - Thế còn ít đấy. Nếu nó có ba đôi mắt cũng chưa chắc đã đủ. - Vậy thì ngài sẽ vi phạm các tiêu chuẩn về con người do chính ngài đặt ra trước đây, vị thần nói. Ông Trời gật đầu thở dài - Đành vậy. Sinh vật này là vật ta tâm đắc nhất trong những gì ta đã tạo ra, nên ta dành mọi sự ưu ái cho nó. Nó có một đôi mắt nhìn xuyên qua cánh cửa đóng kín và biết được lũ trẻ đang làm gì. Đôi mắt thứ hai ở sau gáy để nhìn thấy mọi điều mà ai cũng nghĩ là không thể biết được. Đôi mắt thứ ba nằm trên trán để nhìn thấu ruột gan của những đứa con lầm lạc. Và đôi mắt này sẽ nói cho những đứa con đó biết rằng Mẹ chúng luôn hiểu, thương yêu và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của chúng, dù bà không hề nói ra. Vị thần nọ chạm vào tạo vật mà ông Trời đang bỏ công cho ra đời và kêu lên - Tại sao nó lại mềm mại đến thế?. Ông trời đáp - Vậy là ngươi chưa biết. Tạo vật này rất cứng cỏi. Ngươi không thể tưởng tượng nổi những khổ đau mà tạo vật này sẽ chịu đựng và những công việc mà nó phải hoàn tất trong cuộc đời. Vị thần dường như phát hiện ra điều gì, bèn đưa tay sờ lên má người Mẹ đang được ông Trời tạo ra - Ồ, thưa ngài. Hình như ngài để rơi cái gì ở đây. - Không phải. Đó là những giọt nước mắt đấy, ông Trời thở dài. - Nước mắt để làm gì, thưa ngài?, vị thần hỏi. - Để bộc lộ niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, đau đớn, đơn độc và cả lòng tự hào - những thứ mà người Mẹ nào cũng sẽ trải qua. Sự tích cây vú sữa Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày, mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống... Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ - Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bên mình, về với mẹ thôi. Cậu liền tìm đường về nhà... Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ - Mẹ ơi, mẹ đi - đâu rồi, con đói quá! Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé. Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá. Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá. Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ... Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ. Cây rung rinh cành lá, thì thào Ăn trái ba lần mới biết trái ngon Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ Cậu òa lên khóc. Nhận ra mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây. Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về. Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình… Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là cây vú sữa. Xem thêm Thấu hiểu đạo làm con cháu qua 65 câu ca dao tục ngữ về lòng hiếu thảo với ông bà, cha mẹ Mẹ là người mang trong mình sức mạnh to lớn với trái tim ấm áp, tràn đầy yêu thương. Hy vọng những mẩu truyện ngắn về mẹ trên sẽ giúp bạn hiểu và yêu mẹ nhiều hơn. Sưu tầm Nguồn ảnh Internet
Sau khi hái nấm và xào cùng mướp ăn, cả gia đình ba người tại Tây Ninh phải nhập viện do ngộ độc, trong đó một người đã chết. Cả gia đình ba người tại Tây Ninh bị ngộ độc sau khi ăn nấm xào với mướp - Ảnh Bệnh viện cung cấpNgày 8-6, Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết ngày 6-6 đã tiếp nhận và điều trị cho gia đình ba người gồm cha, mẹ và con gái 17 tuổi ở Tây Ninh bị ngộ độc tiếc, do tình trạng quá nặng nên người cha đã chết. TS Nguyễn Thị Thủy Ngân - phó trưởng khoa bệnh nhiệt đới Bệnh viện Chợ Rẫy - cho biết trước khi nhập viện, gia đình bệnh nhân đã đi hái nấm về xào với mướp chồng ăn khoảng nửa phần nấm, người vợ và con gái ăn phần còn khi ăn xong từ 8 - 12 tiếng, cả ba đều có dấu hiệu nôn ói, tiêu lỏng ngày càng nặng hơn nên được cấp cứu tại bệnh viện địa phương trước khi chuyển lên Bệnh viện Chợ Rẫy quá trình chuyển viện, người chồng bị khó thở, suy hô hấp, được đặt nội khí quản, bóp bóng, tuy nhiên do tình trạng nặng đã tử vong tại khoa cấp cứu Bệnh viện Chợ Rẫy. Người vợ và con gái được chuyển lên khoa bệnh nhiệt đới trong tình trạng suy gan cấp, men gan tăng rất cao kèm theo rối loạn đông hai ngày điều trị, người con gái 17 tuổi đã cải thiện nhưng phải theo dõi thêm chức năng gan và rối loạn đông vợ vẫn nguy kịch, rối loạn chức năng gan diễn tiến xấu. Bệnh nhân được điều trị tích cực với lọc máu nhưng có nguy cơ nặng nề hơn, tiên lượng khó qua khỏi. Bác sĩ Ngân cho hay gia đình này nghi ngờ ngộ độc nấm nhưng ngộ độc nấm gì và độc tố ra sao chưa thể khẳng định đình thường xuyên có thói quen đi hái nấm. Khi mùa mưa đến, đây là lần thứ hai gia đình hái nấm về ăn, lần trước cả gia đình ăn nhưng không bị gì. Ngộ độc nấm có thể gây ra ở nhiều cơ quan khác nhauBác sĩ Ngân khuyến cáo đối với nấm hoang dã nên cẩn trọng có thể ăn nhầm nấm độc. Các nấm độc rất đa dạng độc tố, ảnh hưởng đến cơ quan khác nhau, nhiều trường hợp bị ảo giác, suy thận, rối loạn chức năng gan…Các tình trạng nhiễm độc sau khi ăn nấm khởi phát nhanh trong vòng vài tiếng đầu nhưng cũng có trường hợp sau 8 - 12 tiếng. Người dân không nên chủ quan, khi có triệu chứng tiêu hóa có thể theo dõi tại nhà, tuy nhiên nếu có triệu chứng vài giờ đầu nên đến các trung tâm y tế. Trở thành người đầu tiên tặng sao cho bài viết 0 0 0 Chuyển sao tặng cho thành viên x1 x5 x10 Hoặc nhập số sao
Lời nói đầu Một phụ nữ muốn bán con để kiếm ít tiền. Một người đàn bà tâm thần bị nghi ngờ là kẻ luôn hại chết những đứa trẻ mỗi khi lên cơn điên loạn. Cuộc gặp gỡ định mệnh và cái kết xúc động… Đọc thêm truyện ngắn về Mẹ xúc động Căn chòi nhỏ, sụp sệ mọc lên giữa đồng, nhìn từ xa như cây nấm đang vào giai đoạn mục ruỗng. Thừa đứng tựa cửa, nhìn xa xăm, gương mặt buồn rười rượi. Bên trong giường, tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt, thi thoảng đứa bé lại thét lên như người thổi kèn dồn hơi thổi mạnh. Thừa vẫn dửng dưng như không nghe thấy tiếng khóc của con. Ánh mắt cô trở nên lạnh lùng, miệng lầm bầm chửi rủa “Đồ yêu tinh, yêu quái. Đồ quỷ sứ, âm binh…”. Mỗi lần thằng bé khóc, nhìn cái môi trên của nó cong cong, méo xệch, trông giống hệt như điệu bộ của bố nó, nỗi căm hận lại trào ngược lên trong tim Thừa. Cô nhớ lại những lần cô từ chối những đòi hỏi xác thịt, gã người yêu thường quỳ gối dưới chân cô, miệng méo mó, môi cong cớn, khóc rấm rứt như một đứa trẻ. Bao nhiêu lời đường mật thề thốt tuôn ra, gã còn thêu dệt tương lai về một ngôi nhà hạnh phúc khiến Thừa lu mờ hết lí trí. Khi que thử thai hai vạch sáng lên, gã như cá lặn mất tăm dưới nước, không để lại dù chỉ một cái bong bóng li ti. Ngày bế đứa con đỏ hỏn về nhà cha mẹ ruột, người bố nát rượu xách cây đuổi đánh mẹ con cô khắp làng. Bao nhiêu nước mắt tủi hờn lớp tuôn ra ngoài, lớp chảy vào trong, Thừa tưởng chừng mình đã không sống nổi. Mẹ cô phải năn nỉ người bà con xa, cho mướn miếng đất xa nhà, cất cho cô cái chòi nhỏ ở để tránh người cha say xỉn và điều tiếng của hàng xóm. Nhiều lần cô tự trách bản thân sao lại dễ dãi trao thân cho gã người yêu bội bạc. Cô còn trách mình ngu ngốc khi giữ lại cái thai. Cô cứ tưởng khi sinh cho hắn đứa con kháu khỉnh, hắn sẽ vì chút máu mủ ruột rà mà quay về với cô. Bao nhiêu yêu thương, hi vọng khi không thành sự thật đã trở thành cơn thịnh nộ để mỗi khi nhìn thấy gương mặt đứa trẻ hệt như bản sao của hắn, cô lại dồn hết nỗi căm ghét, uất ức lên nó. Năm ấy, cô chỉ vừa 18 trăng tròn. Thừa làm mẹ đơn thân khi vừa tròn 18 Chiều nay, thằng bé sốt hầm hập, khóc re ré trong phòng. Thừa phết mạnh vào mông nó, quát tháo. -Đồ súc sinh. Mày làm khổ tao vừa thôi. Thằng cha mày làm khổ tao chưa đủ sao? -Nó sắp chết rồi, làm đám ma cho nó đi. Có tiếng người phụ nữ vọng vào. Thừa ngó ra cửa, bà điên cười ha hả. Người đàn bà dở người hay đi lang thang quanh làng, thường nhặt rác rến bỏ vào miệng. Quanh người bà đeo những tờ tiền âm phủ lõng thõng xuống dưới chân. -Chừng nào nó chết, đưa đây tao đi chôn cho. Giọng bà như tiếng loài sói tru tréo lên khi gọi bầy. Thừa nhìn bà sợ hãi, mặt đanh lại. -Đồ điên. Bà cút đi. Người đàn bà điên dại khiến cô sợ hãi Bà điên vừa nhảy lò cò, vừa cười ngặt nghẽo. Bà xé những tờ tiền âm phủ trên người, ném vung vãi về phía Thừa và mất hút sau cánh cửa. Thằng bé đã thôi khóc, chỉ còn rên ư ử như con cún nhỏ. Người nó co quắp lại, giần giật từng hồi. Vừa đặt tay lên trán con, mặt cô thoáng lo lắng. Nó nóng như hòn than. Thừa nhớ lại lời người đàn bà điên. Cô sợ hãi, vội lật đật cởi áo con ra, lấy khăn ướt đắp lên trán và lau mát liên tục. Thừa luôn miệng lẩm bẩm “Mẹ xin lỗi. Mẹ xin lỗi…”. Thằng bé thiêm thiếp đi. Thừa ngắm con ngủ say sưa, vừa thấy thương, vừa thấy giận. Không hiểu sao những khi cuộc sống khó khăn, con bệnh đau, khóc quấy khiến cô xất bất xang bang, Thừa lại đổ hết tức tối lên đầu con như thể thằng bé là cội nguồn mọi khổ hạnh đời cô. Chiều nay, bà điên lại thập thò trước căn chòi nhỏ của Thừa. Bà không hát múa, nói lảm nhảm như mọi khi mà ngồi khóc rưng rức. Thi thoảng, bà còn hát ru con à ơi. Cả xóm này ai cũng sợ hãi khi thấy bà. Người ta đồn rằng trước khi bị điên, bà từng là hoa khôi của làng. Bà đẹp từ mái tóc, vóc người đến hàm răng. Nghe đâu bà còn có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Lấy chồng mãi 10 năm, bà mới có con nhưng chồng bà không nặng nhẹ vợ nửa lời. Ngày đứa con tròn 3 tuổi thì bất hạnh ập đến mái ấm nhỏ của bà. Trong một lần chở con đi khám bệnh, gia đình bà gặp tai nạn. Cú tông mạnh khiến bà bị hất văng ra xa, còn chồng con bà nằm lại dưới gầm xe tải. Trong tích tắc mất đi hai người yêu thương nhất, bà vật vã đau khổ đến hóa điên. Từ đó, người ta thấy một người đàn bà tóc tai rũ rượi, khóc cười gọi tên con. Người ta đồn rằng bà điên luôn bắt cóc trẻ em và nhấn nước chúng cho đến chết Từ khi bà phát điên, người ta cũng đồn đại hàng tá chuyện rùng rợn về bà. Nghe đâu bà vì thương nhớ con nên hay tìm bắt những đứa trẻ nhỏ đem về ôm ấp, vỗ về hát ru. Nhưng khi cơn điên loạn nổi lên, bà sẽ đem lũ trẻ ra sông nhấn nước cho đến chết. Những câu chuyện càng lúc càng được thổi phồng ra, râm ran khắp làng. Phụ nữ trong xóm sợ hãi không dám đi làm, ở nhà canh chừng lũ trẻ. Còn tụi nhỏ vừa thấy bà điên từ đằng xa, chúng đã hùa nhau bỏ chạy. Không một đứa nào dám lảng vảng lại gần bà. Thừa vét những hạt gạo cuối cùng trong lu, nấu nồi cháo lõng bõng cho hai mẹ con ăn lót dạ. Mẹ cô, chỗ dựa tinh thần duy nhất của Thừa, sau khi ăn một trận đòn nhừ tử của người cha nghiện rượu đã bỏ xứ mà đi. Cuộc sống của cô ngày càng bơ vơ, đơn độc. Hai bầu vú cô teo lại, thằng bé mân mê, nút chùn chụt một lúc thì nhả ra, khóc nức nở. Cô thả mạnh con xuống giường, quẹt ngang nước mắt. Hôm qua, cô đi cắt lúa mướn có người dò ý muốn xin đứa con của cô cho một người quen. Nói là xin nhưng họ hứa sẽ cho cô một số tiền kha khá, coi như tiền công cô mang nặng đẻ đau. Nghe nói vợ chồng đó là chủ một tiệm vàng lớn, giàu có nhưng vô sinh. Họ muốn nhận thằng bé về làm con nuôi. “Ở với mình từ đói đến khổ chi bằng cho thằng nhỏ về ở với nhà giàu, vừa giải phóng cho mình vừa thay đổi số phận cho con”, Thừa nghĩ thầm, trong lòng manh nha ý định cho con. Chờ thằng bé ngủ say, cô khóa chặt cửa ngoài. Nhà đất, vật dụng chẳng có gì ngoài mớ chén mủ, Thừa yên tâm khi thức dậy, thằng bé chỉ bò loanh quanh trong nhà. -Đã suy nghĩ kỹ chưa? Giao con cho người ta rồi là không có được đòi lại đâu đó. Người phụ nữ có gương mặt quắp, đôi môi mỏng lét như lưỡi dao lam, luôn miệng nhắc đi nhắc lại Thừa chuyện không được đòi lại con. Thừa vâng dạ ngoan ngoãn theo lời bà ta. -Cháu sẽ bỏ đi nơi khác ở, không bao giờ về đây nữa. Thừa muốn bán đi đứa con ruột của mình Thừa khẳng định chắc chắn để người phụ nữ yên tâm. Bà ta hẹn chiều mai vợ chồng chủ tiệm vàng sẽ cho người đến rước thằng bé đi. Thừa ra chợ, mua cho con vài bộ quần áo mới. Từ khi lọt lòng đến giờ, thằng bé toàn mặc lại đồ cũ của người ta cho. Thừa nhớ đến những chiếc tã khăn vàng ố, có cái rách lỗ chỗ, thấy thằng bé thật tội nghiệp. Nó thiệt thòi từ khi còn trong bụng mẹ. Cô mân mê quần áo mới của con, vải mềm mịn, thơm mát, Thừa hít hà như cảm nhận mùi cơ thể của thằng bé đang phảng phất trên từng sớ vải. Cô rảo bước nhanh về căn chòi. Cảnh cửa bật mở, ổ khóa bị đập ra, nằm lăn lóc dưới đất. Một cảm giác lành lạnh, hoang mang trùm kín lấy tâm trí cô. Cái giường trống trơn, chỉ sót lại cái khăn vải cũ, rơi dưới đất. Thừa nhìn quanh chòi, không một dấu vết trẻ con nào đọng lại. Cô hoảng hồn chạy ra khỏi chòi, nhìn bốn phương tám hướng, xoay xẩm như vừa bị ai giáng mạnh một búa vào đầu. Xa xa cuối cánh đồng, vài người phụ nữ đang đủng đỉnh trở về nhà sau một ngày dầm mình dưới ruộng. -Cô có thấy ai vô nhà cháu không? Thừa vừa thở, vừa nói, nước mắt chực ứa ra. -Có, hồi chiều tôi thấy bà điên lảng vảng ở đó. Thấy đóng cửa, tôi tưởng cô ẵm con đi đâu nên không để ý… Một người phụ nữ đứng tuổi lên tiếng. Thừa như người bị nện thêm một nhát búa thứ hai, nước mắt ròng rã, cô chạy lảo đảo như người say rượu. Hình ảnh con mương nước lấp xấp và xác đứa bé dật dờ trên những khóm lục bình cào cấu lồng ngực cô. Bà điên hiện rõ mồn một trong trí nhớ của Thừa, với hai bàn tay hộ pháp đang xiết mạnh cổ thằng bé, từ từ nhấn sâu nó xuống tận đáy bùn con kênh. Thừa vừa khóc, vừa gào lớn, âm thanh xé gió như muốn xước cả cổ họng cô. Thừa hốt hoảng chạy khắp nơi tìm con Màn đêm dần buông xuống. Mương nước hiện ra lờ nhờ trước mặt Thừa, đen sẫm như nhớt xe chạy lâu ngày không thay. Một người đàn bà quần ống thấp, ống cao đang hụp lặn dưới mương nước, nhìn từ xa, hai tay bà như đang chà xát, vò đi giặt lại một tấm khăn lụa mềm mại, có khi lại thấy hai tay vục nước lên xuống như người giật gàu sòng. Bên hông bà, hai bàn chân trẻ con ló ra, thõng xuống. Gương mặt Thừa đong cứng lại, khô khốc như không còn giọt máu. Nếu đứa trẻ chết…Cô chỉ nghĩ đến đó, nước mắt đã tuôn ướt mặt. Thừa nhớ đến những lần mình đánh con như tát nước, nhớ cả những lời đay nghiến cay nghiệt cô trút lên đầu con. Bao nhiêu lần nó ốm đau, cô đều cầu cho nó chết đi. Nỗi ân hận như lưỡi liềm, rạch trái tim cô ra làm trăm mảnh nhỏ, rải đầy xuống dòng nươc đèn ngòm kia. “Trời ơi! Đứa con bé bỏng tội nghiệp của tôi”, Thừa thều thào không ra tiếng. Thừa cố nhấc chân lên khỏi mặt đất, chạy lại gần hơn. Bà điên đang nhúng vạt áo của mình, kỳ cọ lưng cho thằng bé. Bà khỏa nước lên người nó, vừa vuốt vé tấm lưng trần của nó rồi cười lên khanh khách. Thằng nhỏ lạnh run rẩy, khóc tức tưởi. Bà điên luôn miệng dỗ dành -Ngoan, mẹ thương, mẹ tắm cho con thật sạch rồi mẹ ẵm con đi chơi. -Con tôi… Thừa gào lên. Toàn thân cô đổ sụp xuống đất. Nghe thấy tiếng la hét thất thần bất ngờ, bà điên giật mình, ôm quàng thằng bé vào lòng. Gương mặt bà hoảng loạn hệt như Thừa. -Đừng có đến đây bắt con tôi. Các người là lũ ma quỷ xấu xa, tôi không cho các người bắt con tôi đi đâu. Bà vừa nói, vừa ôm chặt lấy đứa bé, ánh mắt nhìn Thừa đầy cảnh giác. Đứa bé nằm ật ẹo trên tay bà, môi tím tái, nó khóc yếu và nhỏ dần. Bà điên kéo vạt áo lên, cố thu hết hơi ấm trong người để mong phả đầy lên cơ thể thằng bé. Bà nhìn nó âu yếm, trìu mến, người đong đưa như chiếc võng. Không chút chần chừ, Thừa lao đến, giật lấy đứa con, bỏ chạy quáng quàng. Thừa hạnh phúc khi tìm lại được đứa con của mình Khi chạy qua bờ mương, không thấy bà điên đuổi theo, chỉ có tiếng khóc vọng lại, Thừa mới kịp dừng lại nhìn con. Thấy mẹ, thằng bé ho sặc nước và khóc khan. Thừa cởi áo khoác, quấn quanh người con, ôm chặt nó vào lòng. Cô hôn hít khắp mặt mày nó. Cô nấc lên như một đứa trẻ vừa giành giật lại được món đồ chơi mình yêu thích nhưng cơn nghẹn ngào vẫn chưa kịp tuột xuống. “Từ nay, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nửa bước”. Thừa ôm ghì lấy con, nước mắt ràn rụa khắp mặt. Đêm ấy, một người đàn bà đến giở một cọc tiền ra đếm trước mặt Thừa nhưng cuối cùng đành cất tiền vào giỏ, thất vọng đi về. Thừa quyết định giữ đứa con lại nuôi. Bà điên còn khao khát làm mẹ, khao khát có những đứa con, cớ sao cô lại vứt bỏ đi núm ruột của mình. Cô nhận ra bản năng làm mẹ luôn tiềm ẩn trong mỗi người phụ nữ. Nguyễn Nga
Phân vai người dẫn chuyện, bà mẹ, Thần Đêm Tối, bụi gai, hồ nước, Thần Chết, dựng lại câu chuyện Người mẹ. Các em có thể kể lại câu chuyện theo cách của mình, dưới đây là một gợi ý cho các em tham khảo Người dẫn chuyện Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt mấy đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần Chết đã bắt nó đi. Người dẫn chuyện Thần Đêm Tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà Thần Đêm Tối Thần Chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người lão đã cướp đi đâu. Người dẫn chuyện Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần Đêm Tối chỉ đường cho bà. Đến một ngã ba đường, bà mẹ không biết phải đi lối nào. Nơi đó có một bụi gai băng tuyết bám đầy. Bụi gai Tôi sẽ chỉ đường cho bà, nếu bà ủ ấm tôi. Người dẫn chuyện Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho bà. Người dẫn chuyện Bà đến một hồ lớn. Không có một bóng thuyền. Nước hồ quá sâu. Nhưng bà nhất định vượt qua hồ để tìm con. Hổ bảo Hồ nước Tôi sẽ giúp bà, nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi, cho đến đôi mắt rơi xuống! Người dẫn chuyện Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần Chết. Người dẫn chuyện Thấy bà, Thần Chết ngạc nhiên, hỏi Thần chết Làm sao ngươi có thể tìm đến tận nơi đây ? Người dẫn chuyện Bà mẹ trả lời Bà mẹ Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi !
Giải bài tập SGK Tiếng Việt 3 tập 1Kể chuyện lớp 3 Người mẹ bao gồm lời giải phần Kể chuyện SGK Tiếng Việt 3 tập 1 trang 30 giúp các em học sinh trả lời chi tiết các câu hỏi SGK và ôn tập củng cố kiến thức Tiếng Việt lớp 3 tuần 4. Mời các em cùng tham khảo.>> Bài trước Soạn bài Tập đọc lớp 3 Người mẹPhương pháp giải bài Kể chuyện Người mẹEm cùng các bạn phân các vai- Người dẫn chuyện, Thần Đêm Tối, bụi gai, hồ nước, Thần Chết giọng trầm, chậm rãi- Bà mẹ lo lắng, buồn bã, khi gặp Thần Chết thì mạnh mẽLời giải chi tiết bài Kể chuyện Người mẹ1. Người dẫn chuyện Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần chết đã bắt nó Đêm tối đóng giả một bà cụ mặc áo choàng đen, bảo bà2. Thần Đêm Tối - Thần chết chạy nhanh hơn gió và chẳng bao giờ trả lại những người mà lão đã cướp đi đâu.* Người dẫn chuyện Bà mẹ khẩn khoản cầu xin Thần Đêm Tối chỉ đường cho mình đuổi theo Thần Chết. Thần đồng ý và chỉ đường cho bà đi. Đến một ngã ba, bà mẹ không biết phải đi lối nào. May sao có một bụi gai băng tuyết bám đầy, bụi gai bảo3. Bụi gai - Tôi sẽ chỉ đường cho bà, nếu bà ủ ấm tôi!* Người dẫn chuyện Bà mẹ ôm ghì bụi gai vào lòng để sưởi ấm nó. Gai đâm vào da thịt bà, máu nhỏ xuống từng giọt đậm. Bụi gai đâm chồi, nảy lộc và nở hoa ngay giữa mùa đông buốt giá. Bụi gai chỉ đường cho đến một hồ nước lớn. Ở đây không có một bóng thuyển. Nước hồ rất sâu nhưng bà quyết vượt qua hồ để tìm con. Hồ nước bảo4. Hồ nước - Tôi sẽ giúp bà, nhưng bà phải cho tôi đôi mắt. Hãy khóc đi, cho đến khi đôi mắt rơi xuống!* Người dẫn chuyện Bà mẹ khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, đến nỗi đôi mắt theo dòng lệ rơi xuống hồ, hóa thành hai hòn ngọc. Thế là bà được đưa đến nơi ở lạnh lẽo của Thần bà, Thần Chết ngạc nhiên hỏi5. Thần Chết - Làm sao người có thể tìm đến tận nơi đây?* Người dẫn chuyện Bà mẹ trả lời6. Người mẹ - Vì tôi là mẹ. Hãy trả con cho tôi!>> Bài tiếp theo Chính tả lớp 3 Nghe - viết Người mẹ. Phân biệt r/d/gi, ân/âng............................................Nội dung soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ trang 30 sẽ giúp các em hiểu hơn về tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ, để bảo vệ đứa con bé bỏng của mình, mẹ có thể hi sinh tất cả và chính tình mẫu tử thiêng liêng đó đã tạo sức mạnh to lớn giúp mẹ có thể đối mặt với Thần Chết để đòi lại đứa bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ, các em học sinh có thể tham khảo đề thi học kì 1 lớp 3, đề thi học kì 2 lớp 3 đầy đủ các môn. Trên đây VnDoc đã hướng dẫn bạn trả lời câu hỏi trong phần soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người mẹ tuần 4, trang 30 SGK Tiếng Việt 3 tập 1. Bài tiếp theo kể chuyện lớp 3 tuần 5, bạn tham khảo gợi ý để soạn bài Kể chuyện lớp 3 Người lính dũng cảm và học tốt môn Tiếng Việt 3 hơn. Đồng thời nên xem thêm Luyện từ và câu lớp 3 So sánh để chuẩn bị kiến thức tốt cho Tiếng Việt lớp 3 tuần tiện trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm về giảng dạy và học tập các môn học lớp 3, VnDoc mời các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và các bạn học sinh truy cập nhóm riêng dành cho lớp 3 sau Nhóm Tài liệu học tập lớp 3. Rất mong nhận được sự ủng hộ của các thầy cô và các bạn.
Người mẹ mù một mắt “Mẹ của tôi chỉ có một mắt. Khi tôi lớn lên, tôi ghét nó nên tôi cũng ghét cả bà. Mỗi khi đến lớp, đám bạn đều nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, chúng nhìn chằm chằm, bàn tán rồi hất mặt đi với sự ghê tởm. Ở nhà, mẹ tôi vất vả từ sớm đến khuya để làm 2 công việc một lúc nuôi tôi ăn học, còn tôi thì luôn luôn xấu hổ vì người đó là mẹ tôi, tôi chỉ ước rằng bà ta chết ngay đi để tôi không còn nhìn thấy bà lần mẹ đến trường để thăm tôi, tôi chỉ muốn độn thổ trốn xuống dưới đất. Tôi căm hận người phụ nữ đã làm tôi xấu hổ trước mặt bạn bè, thậm chí, tôi từng nói thẳng là tôi muốn bà chết quách đi. Tôi hoàn toàn không quan tâm gì đến bà tôi lớn lên, tôi làm bất cứ thứ gì mà tôi có thể thoát khỏi mẹ tôi. Tôi học hành chăm chỉ cật lực để đi du học rồi kiếm được công việc làm ở nước ngoài để tôi khỏi phải gặp mặt bà nữa. Tôi kết hôn và gây dựng gia đình mới cho riêng mình. Tôi bắt đầu bận rộn với mọi thứ việc từ gia đình, công sở đến chăm sóc những đứa trẻ. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không còn người mẹ nào trên đời này toàn bất ngờ, một ngày kia mẹ tôi đến thăm tôi. Cái mắt ghê tởm năm xưa làm tôi ám ảnh và những đứa trẻ sợ khóc thét. Tôi vô cùng giận dữ vì sự có mặt không trông đợi này và cấm bà vĩnh viễn không được quay trở lại nhà tôi nữa. Tôi la hét và chửi bới vào mặt bà, nhưng bà lặng lẽ rời đi không nói một lời nọ, bạn bè trường cấp ba mời tôi quay trở về họp lớp sau nhiều năm. Dù ghét mẹ thế nào, tôi cũng không thể ngăn mình dừng lại bên cái nhà rách nát tạm bợ năm xưa tôi từng sinh sống. Những người hàng xóm nói với tôi rằng mẹ tôi đã qua đời và để lại cho tôi… một bức thưCon của mẹ yêu dấuMẹ phải xin lỗi con về việc sang thăm nhà con một cách đường đột và làm mấy đứa trẻ sợ hãi, mẹ yêu chúng lắm. Từ sâu trong tim, mẹ thật lòng xin lỗi vì đã làm con bị mọi người cười chê kể từ ngày con lớn biết rằng một ngày nào đó con sẽ trở về nhưng có lẽ, lúc ấy mẹ không còn trên đời này nữa, vì vậy, mẹ phải nói cho con nghe sự thật này… Khi con còn nhỏ, con yêu dấu của mẹ, con bị tai nạn và mất đi một mắt. Mẹ sững sờ với ý nghĩ rằng con của mẹ sẽ lớn lên như thế nào với một mắt bị mù. Mẹ muốn con được nhìn thấy thế giới ngoài kia đẹp như thế nào, mẹ muốn con được sống trọn vẹn như những đứa trẻ khác . Vì thế, mẹ đã bán tất cả để phẫu thuật mắt của mình cho yêu dấu của mẹ, mẹ sẽ luôn có con và yêu con mãi trong trái tim của mẹ. Mẹ chưa bao giờ hối tiếc về quyết định của mình và mẹ cảm thấy yên lòng khi con bước vào đời để có một cuộc sống hoàn toàn trọn vẹn mà con xứng của con.”
câu chuyện người mẹ