cả cơ thể em tôi đều thích
Nhận được tin nhắn nặc danh Đàn Tiểu Khiết vội đi đến khách sạn, cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin được, người đàn ông cô yêu lại đang "yêu" một người khác. Cô bỏ chạy ra ngòai thì đụng vào anh, hai con người hai số phận lại có thể hòa hợp về tâm hồn lẫn thể xác. Họ tạo nên một
Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích FULL , chương 2 của tác giả Nguyễn Ngọc Trân Quế cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
đối với tôi đều chỉ là hồi ức. Tôi còn thấy tim mình đang nhức nhối, máu biến thành gió, theo đường hô hấp chảy ra ngoài. Máu của tôi càng ngày càng ít, ít đến nỗi nhiều lúc tôi thấy nhiệt độ cơ thể mình đang giảm dần. Đúng vậy, dường như cả thế giới đang
Truyện Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích - Chương 68 với tiêu đề 'Chúng ta kết thúc rồi' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập
- "Cái áo này thật sự không cần đâu, tôi mặc lại quần áo cũng được." Trần Gia Kiệt dừng lại :"Tùy em, nhưng bộ này đã mặc cả ngày rồi, nếu không muốn khó ngủ thì có thể mặc lại." Anh nói thêm một câu rồi bước ra ngoài :"Tối nay em ngủ ở đây đi."
Truyện Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích - Chương 38 với tiêu đề 'Bảo vệ cho Tiểu Khiết' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Trần Gia Kiệt một tay giữ lấy chân cô xem vết thương, một tay mở lọ thuốc ra rồi anh thấm nhẹ lên vết thương, Tiểu Khiết nhìn động tác của anh mà trong lòng không hiểu sao dâng lên một cảm xúc khó tả, hai năm yêu nhau Lý Nhiệm Kỳ cũng chưa từng đối xử ôn nhu như vậy với cô, chợt sống mũi thấy cay cay cuối cùng nước mắt không kìm được nữa mà chảy xuống. Tiểu Khiết vội quay đi chỗ khác lau nước mắt nhưng hình như càng lau nước mắt càng nhiều, đến tận cùng không thể ngăn được dòng nước mắt nóng ấm đó nữa cô mới để cho nó chảy xuống tự do. Trần Gia Kiệt đưa ánh mắt âm trầm nhìn cô, đợi cô khóc xong anh rút tờ khăn giấy đưa cho cô. - 'Đừng làm một người phụ nữ ngu ngốc, chỉ có phụ nữ ngu ngốc mới khóc vì bị đàn ông phản bội.' Nói xong anh xoay người đi ra ngoài. Tiểu Khiết nghe xong câu nói đó thì đã nghĩ rất lâu, vừa nãy không hiểu sao cô lại khóc khi thấy anh ôn nhu như thế với mình nhưng anh lại nghĩ cô khóc vì chuyện bị phản bội. Không muốn suy nghĩ nữa, cô cầm điện thoại bước khập khiễng ra khỏi phòng. Vậy một chiếc taxi để về, trên đường về cô đã nghĩ rất nhiều, không phải cô nghĩ sẽ đối diện với Lý Nhiệm Kỳ như thế nào, nói chuyện với bố mẹ ra làm sao mà cô nghĩ về người đàn ông đó. Nghĩ đến lúc anh mặc chiếc áo choàng tắm, rồi nhớ đến nụ hôn đầy ướt át kia, nhớ đến lúc anh nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô. - 'Cháu ơi, đến nơi rồi.' Tiếng bác tài xế đã kéo cô về thực tại. Xuất hiện trước mắt cô là ngôi biệt thự rộng lớn, nơi đây là nơi cô đã sống mười ba năm. Hai mươi ba năm trước cô được viện trưởng cô nhi viện nhặt được ở trước cổng cô nhi viện Vân Sam, rất may mắn cô lớn lên mà không bị bệnh tật gì sau này đến năm cô mười tuổi đã vô tình cứu được em gái của Lý Nhiệm Kỳ nên bố mẹ của anh đã nhận nuôi cô, cho cô ăn học đàng hoàng. Cô rất biết ơn họ, không biết làm thế nào để trả ơn, năm cô hai mươi mốt tuổi mẹ Lý có gợi ý đến vấn đề kết hôn của Lý Nhiệm Kỳ và tín nhiệm cô làm con dâu, lúc đó cô vì lòng biết ơn nên đã nhận lời, đến khi Lý Nhiệm Kỳ từ nước ngoài trở về nghe đến hôn lễ được sắp đặt thì không ý kiến gì. Họ bắt đầu yêu nhau hai năm và đã định ngày cưới, nhưng giờ cô mới phát hiện ra tình cảm cả hai dành cho nhau rất ít mới dẫn đến kết cục này. Cô thở dài đi vào nhà, ở phòng khách Lý Nhiệm Kỳ đang mệt mỏi ngồi ở đó, nhìn anh cả người phờ phạc, hai mắt đỏ ngầu, râu mọc lổm chổm, quần áo xộc xệch có mùi rượu, có thể đoán được cả đêm anh ta không ngủ. - 'Tiểu Khiết, con đi đâu cả đêm giờ mới về vậy?' Dì Hồng đang dọn nhà thấy cô thì lo lắng hỏi. Lý Nhiệm Kỳ nghe cô về thì đứng lên rồi xoay người lại đi đến cạnh cô. - 'Tiểu Khiết, em về rồi sao? Tốt quá, chúng ta nói chuyện được không?' Tiểu Khiết lùi về sau hai bước, thứ nhất mùi rượu trên người anh quá nồng cộng thêm việc làm dơ bẩn của anh khiến cô cảm thấy thật khinh bỉ. - 'Được.' Cô lạnh nhạt đáp. Cô và anh ra ghế ngồi, dì Hồng thấy tình hình hai người trẻ này có vẻ không ổn nên đứng phía sau nghe họ nói chuyện. - 'Tiểu Khiết, thật ra đêm qua anh là bị hãm hại.' Có cơ hội nói chuyện nên anh vội giải thích ngay. Lý Nhiệm Kỳ thật ra hai năm qua anh đều yêu cô thật lòng, Tiểu Khiết lớn lên thì ngày càng xinh đẹp lại thông minh làm cho ai cũng muốn chinh phục cô, Lý Nhiệm Kỳ cũng vậy anh yêu cô nhưng không biết thổ lộ như thế nào, nhưng cô lại không cho anh đụng vào nói rằng sẽ cho anh tất cả lần đầu tiên vào đêm tân hôn, đàn ông trời đã sinh sẵn cho dục vọng to lớn anh lại không làm được gì cô nên khi thấy Uông Nhã chủ động như vậy thì anh cũng chỉ có mục đích qua đường thôi ai ngờ được lại để cho Tiểu Khiết biết. Anh không cam lòng mất đi cô nên mới một mực giải thích như thế. - 'Ngày mai tôi sẽ chuyển ra ngoài, việc hôn lễ tôi quyết rồi sẽ dừng lại. Mọi chuyện tôi sẽ chờ bố mẹ về nói chuyện.' Bố mẹ Lý tuy đã ngoài năm mươi nhưng tình cảm vẫn rất nồng nhiệt, hai người thường xuyên đi du lịch cùng nhau, năm mười tám tuổi Lý Nhiệm Kỳ thay Lý Sâm quản lí công ty nhỏ này để bố mẹ được về hưu sớm, bố mẹ Lý tháng trước đã qua Nhật, tháng này lại sang châu Âu cùng nhau, mà họ mỗi lần đi sẽ không mang theo bất kì vật dụng liên lạc gì trừ quần áo, thẻ ngân hàng, một máy ảnh. Nên trước hết cô phải chuyển đi đã đợi sau này bố mẹ Lý về mới nói chuyện hủy hôn được.
Lúc này Giản Tử Hạo đi ra, Tuyết Liên cùng anh vội đi đến. - 'Cô ấy sao rồi?' Anh hỏi. Giản Tử Hạo bỏ khẩu trang ra 'Phần đầu va đập khá mạnh chắc sẽ mất vài ngày mới tỉnh dậy, còn lại mọi thứ đều ổn.' - 'Vậy cô ấy đâu?' Tuyết Liên hỏi. - 'Được đưa đến phòng hồi sức rồi, tạm thời mọi người đừng vào đông quá để cho cô ấy nghỉ ngơi đi.' Giản Tử Hạo nói. Tuyết Liên nhìn Trần Gia Kiệt 'Trần tổng, để tôi ở cùng cậu ấy cho.' - 'Không được, bảo bối lúc giờ anh rất mệt, em không quan tâm anh sao?' Giản Tử Hạo kéo tay Tuyết Liên. Tuyết Liên lườm anh 'Buông tay ra.' - 'Để tôi là được rồi.' Trần Gia Kiệt nói rồi rời đi. Tuyết Liên nhìn bóng lưng anh thì thở dài, họ đúng là trải qua vất vả mới về với nhau mà. Giản Tử Hạo nhìn theo ánh mắt của cô, tò mò hỏi. - 'Bảo bối, em đang nhìn cái gì vậy?' Tuyết Liên nhẹ giọng nói 'Em biết rồi, em và Tiểu Khiết đều hiểu lầm anh ấy rồi, thật ra người anh ấy yêu vẫn luôn là Tiểu Khiết, anh ấy chưa bao giờ làm ra chuyện gì có lỗi với Tiểu Khiết cả.' - 'Anh đã nói rồi mà, phụ nữ các em thật đa nghi.' Giản Tử Hạo nói. - 'Giờ thì em biết mình sai rồi.' Tuyết Liên nhìn vào anh nói. Giản Tử Hạo ôm lấy cô 'Vậy bảo bối, tối nay em có thể cho anh lên giường ngủ chưa?' - 'Anh đừng mơ.' Cô nghiêm giọng. Giản Tử Hạo bất mãn vác cô lên vai 'Nếu em không cho anh chung giường buổi tối vậy được chúng ta sẽ chung giường ban ngày, còn ban đêm sẽ là ghế sofa, sàn nhà, bàn làm việc..' - 'Á, buông ra, anh là tên biến thái, ai muốn ở chung với anh chứ.' Trần Gia Kiệt đi vào phòng cô, nhìn cô gái đang an yên ngủ trên giường, anh nâng khóe miệng rồi đặt lên môi cô một nụ hôn. Cô đã trở về bên cạnh anh rồi, cảm giác bao ngày cảm xúc tồi tệ bỗng có ánh nắng chiếu vào thật tuyệt vời. Thư kí Triệu đi vào 'Trần tổng, ngài cũng nên kiểm tra sơ quá.' - 'Không sao, tôi vẫn ổn. Không còn việc gì nữa, cậu về trước đi.' Thư kí Triệu cúi đầu chào rồi lui ra ngoài. - 'Khoan đã.' Anh cất giọng. - 'Thử điều tra xem số liệu giả mà Lý Nhiệm Kỳ có được là ở đâu.' - 'Vâng.' Thư kí Triệu trả lời. - 'Xem ra dạo này Lý Nhiệm Kỳ rất rảnh rỗi, tạo việc làm cho cậu ta một chút.' Dám đụng đến người phụ nữ của anh, lần này anh sẽ một đấu một với hắn. - 'Vâng.' Thư kí Triệu cúi đầu chào rồi lui ra ngoài. Trần Gia Kiệt nắm lấy tay cô, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang ngủ say của cô, anh thì thầm. - 'Tiểu Khiết, anh xin lỗi, sau khi em tỉnh dậy mọi chuyện sẽ khác.' Anh vuốt tóc cô 'Dạo này mệt lắm có phải không? Vậy em hãy cứ nghỉ ngơi cho kĩ nhé.' Tin tức thang máy bị kẹt và tin cô bị thương nhanh chóng lan khắp công ty, truyền đến tai nhà họ Lý. Mẹ Lý cùng Lý Nhiệm Kỳ và Tiểu Hi đều đến thăm cô, lúc anh đang lau mặt cho cô thì họ đến. 'Cốc...cốc..' Mẹ Lý đưa tay gõ cửa phòng rồi bước vào. Tiểu Hi cầm bó hoa cùng Lý Nhiệm Kỳ xách giỏ trái cây đi vào đặt lên đầu giường, anh lịch sự đứng dậy cúi đầu chào bà. - 'Lý phu nhân.' Mẹ Lý mỉm cười 'Chào cậu, không cần khách sáo.' Tiểu Hi mỉm cười, thẹn thùng nói 'Chào anh Trần.' Lý Nhiệm Kỳ lạnh lùng đứng một bên nhìn cô gái đang nằm trên giường, mẹ Lý đến lúc này không còn như trước mà xem nhẹ quan hệ của cô và anh nữa, bà nghi ngờ hỏi. - 'Cậu và Tiểu Khiết nhà ta có quan hệ sao?' Anh nhìn vào cô, ánh mắt ôn nhu, nhẹ nhàng trả lời 'Cô ấy đã là người phụ nữ của tôi.' Câu nói của anh khiến ba người đơ tại chỗ, Lý Nhiệm Kỳ khó chịu nắm chặt hai tay lại, nghiến răng ken két, Trần Gia Kiệt anh ngang nhiên đứng trước mặt Lý Nhiệm Kỳ tuyên bố chủ quyền. Tiểu Hi suy sụp, cô như không thể tin nữa, lòng mến mộ của cô dành cho anh là rất lớn. Còn mẹ Lý, ban đầu bà có chút sốc nhưng sau đó lấy lại được bình tĩnh, bà nghĩ, dù sao Tiểu Khiết cũng không phải con ruột bà, huống hồ giờ cô cũng không còn là vị hôn phu của Lý Nhiệm Kỳ nhà bà nữa, nên việc này bà không nên xen vào thì phải hơn. Ngồi nói chuyện một lúc, Tiểu Hi xin phép ra ngoài trước, bước ra khỏi phòng cô gặp phải thư kí Triệu. - 'Chào chú.' Cô nhanh miệng chào. Thư kí Triệu đang cầm hồ sơ báo cáo vào cho anh thì gặp cô 'Cô bé, đến đây làm gì à?' - 'Vâng,cháu đến thăm chị Tiểu Khiết.' Thư kí Triệu cau mày 'Hình như cháu không được vui, sắc mặt không ổn, có chuyện gì à?' - 'Vâng.' Cô đáp. Thật ra thư kí Triệu có thể nhìn ra cô bé Tiểu Hi này thích Trần tổng, đó là điều đương nhiên, bất kể người con gái nào gặp Trần tổng cũng sẽ yêu thích nên anh không lấy làm lạ, nhưng cô bé này thì khác, anh có chút hụt hẫng mất mát. - 'Tôi dẫn cháu đi nơi này.' Nói rồi anh kéo tay cô bé ra công viên trong bệnh viện. Hai người đi dạo về phía những đứa trẻ mặc quần áo bệnh nhân đang vui đùa, một bé trai chạy đến cạnh hai người. - 'Chị xinh đẹp, bạn trai chị thật đẹp trai, hai người cùng chơi với bọn em đi.' Tiểu Hi đỏ mặt, cậu bé này nhìn kiểu gì ra cô và chú này là người yêu vậy? Cô định lên tiếng giải thích thì... Thư kí Triệu kéo tay cô đi 'Đi thôi, qua đó chơi tâm trạng sẽ đỡ hơn.'
Khách sạn Hòang Á thuộc tập đoàn ES, lúc 6 giờ tối. Trong đại sảnh khách sạn sáng trưng thật lộng lẫy bỗng xuất hiện một thân ảnh mảnh mai đang đi vào. Đàn Tiểu Khiết cầm chặt điện thoại đi qua đại sảnh vào thang máy, trán cô lấm tấm mồ hôi, lúc này cô nhận được tin nhắn nặc danh nói người yêu cô đang ngoại tình ở đây, dù mệt mỏi vất vả cả ngày nhưng cô vẫn chạy đến đây, khi thang máy gần đến tầng 12 thì tim cô lại đập càng nhanh, trong lòng mong muốn tất cả chỉ là hiểu lầm. Cô đi đến trước phòng 125 phát hiện cửa phòng không khóa, Tiểu Khiết hít sâu một hơi rồi đẩy nhẹ cửa vào, mới bước vào thôi đã thấy quần áo nam nữ vứt bừa bộn dưới sàn nhà, cô bước lại gần phòng ngủ thì mặt càng đỏ, bên trong phát ra tiếng động mà dùng đầu ngón chân cũng đoán được họ đang làm gì. - "A... Kỳ, anh thật giỏi nha!" Giọng người phụ nữ bị dục vọng lấn chiếm nghe thật câu hồn. - "Hừ, tiểu yêu tinh.. " Giọng nam khàn khàn nói. Tiểu Khiết vừa nghe có thể nhận ra ngay đó là ai. Là Lý Nhiệm Kỳ, người yêu hai năm nay của cô nói cách khác là chồng sắp cưới của cô. - "Anh thật hư, hai tháng nữa thôi lấy vợ rồi mà còn lên giường cùng người khác.. A!" - "Em nghĩ anh là hòa thượng sao? Yêu nhau hai năm rồi mà không cho anh đụng vào người, có thằng ngu mới chờ đợi". Tiểu Khiết đau lòng rơi nước mắt, đây chính là người đàn ông cô yêu hai năm qua, người mà cô xem như cả sinh mạng của mình hiện tại đang làm chuyện đồi bại với người phụ nữ khác, Tiểu Khiết trân trân đứng đó đến khi nghe thấy tiếng gầm nhẹ của Lý Nhiệm Kỳ. Cô gái kia xuống giường mặc chiếc áo sơ mi của Lý Nhiệm Kỳ vào rồi bước ra ngoài. - " A.... " Mở cửa ra thấy Tiểu Khiết đang đứng ở đó cô ta giật mình rồi lấy lại bình tĩnh, cô ta chợt cười lạnh. Lý Nhiệm Kỳ nghe tiếng hét thì đi ra phía cô ta chợt nhìn thấy Tiểu Khiết cả người Lý Nhiệm Kỳ như đông cứng lại, tại sao cô ấy lại ở đây? - "Là cô, Uông Nhã?" Tiểu Khiết là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. - "Là tôi, nhưng Tiểu Khiết à mọi chuyện không như cô nghĩ đâu." Người phụ nữ này là Uông Nhã, bạn học cũ của cô, có một lần tình cờ Lý Nhiệm Kỳ đón cô ở công ty thì gặp cô ta, từ đó Uông Nhã thường xuyên hỏi thăm Lý Nhiệm Kỳ nhưng cô cũng không để ý gì nhiều, ai ngờ cô ta lại leo được lên giường của Lý Nhiệm Kỳ. Uông Nhã giả vờ chảy nước mắt rồi núp sau lưng Lý Nhiệm Kỳ, nhưng anh ta giờ này còn tâm trí đâu mà bảo vệ cho Uông Nhã, Lý Nhiệm Kỳ vội bước gần đến Tiểu Khiết. - "Tiểu Khiết, em nghe anh giải thích, thật ra... " Anh vội vàng nói nhưng giọng hơi run run. Tiểu Khiết nước mắt đầm đìa nhìn anh "Đủ rồi, Lý Nhiệm Kỳ đến giờ phút này rồi anh còn như vậy, tôi thật sự thất vọng về anh". Nói rồi cô quay người chạy ra khỏi phòng, Lý Nhiệm Kỳ vội vàng mặc lại quần áo để đuổi theo cô, anh không quan tâm chiếc áo sơ mi đang ở trên người Uông Nhã mà chỉ khóac chiếc áo vest vào. Anh không thể mất cô được, thật sự không thể. Không ai để ý đến Uông Nhã, nơi khóe miệng cô nâng lên một nụ cười nham hiểm, có lẽ không ai biết tin nhắn đó là do cô nhắn, Uông Nhã cô là ai, thứ cô đã muốn dù cho dùng thủ đoạn nào cũng phải lấy được mà Lý Nhiệm Kỳ lại là con cá béo bở cô muốn có. Tiểu Khiết chạy ra ngoài hành lang, cô nghĩ nếu cứ đi ra thế này chắc chắn sẽ bị Lý Nhiệm Kỳ chặn được, chợt thấy phía xa xa có một dáng nam cao lớn đang mở cửa phòng cô đánh liều chạy đến rồi lôi anh vào phòng.
Lý Nhiệm Kỳ chạy ra khỏi phòng thấy cô đang bước vào một căn phòng khác, anh vội đuổi theo. Đàn Tiểu Khiết kéo theo người đàn ông vào căn phòng này, đây là một căn phòng tổng thống của khách sạn, đến khi bước vào phòng người đàn ông vẫn đang tò mò nhìn cô, qua màn lệ cô và anh im lặng đánh giá đối đàn ông trước mắt thực sự rất hoàn hảo, làn da trắng, đôi mắt đen láy, hàng lông mày đen rậm, đôi lông mi dài cong vuốt, sống mũi cao, đôi môi mỏng khẽ mím lại, thân người cao to mặc một bộ vest đen thủ công đơn giản nhưng lại toát lên vẻ huyền bí, hơi thở lạnh lẽo bao phủ con người anh. Còn cô, mái tóc dài đến ngang lưng đang được buông thả tự nhiên, làn da trắng hồng như cục thịt mỡ, đôi mắt long lanh ngân ngấn nước, thân người nhỏ bé mảnh mai mặc một bộ váy liền dài đến đầu gối, nhìn cô hiện tại làm cho người khác chỉ muốn ôm vào lòng mà bảo vệ an ủi. Thời gian như ngưng đọng lại đến khi ngoài cửa phát ra âm thanh."Cốc...Cốc...Cốc..." Lý Nhiệm Kỳ không hề biết trong phòng ngoài cô ra còn người đàn ông "Tiểu Khiết, em mở cửa ra đi, hãy nghe anh giải thích đã.." Giọng Lý Nhiệm Kỳ tuyệt đàn ông trong phòng vẫn đứng im nhìn cô nhưng cô gái này vẫn không có động tĩnh gì, ngoài kia tiếng gõ cửa như chuông báo thức. Người đàn ông không đủ kiên nhẫn nữa, anh đành phải phát ra âm thanh trầm "Cô tên là Tiểu Khiết?" Đàn Tiểu Khiết ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh, thật không ngờ anh không những đẹp mà còn có giọng nói rất ấm áp, cô gật đầu. Người đàn ông chuẩn bị mở cửa phòng ra thì Tiểu Khiết vội bám lấy ống ta áo của anh giương lên đôi mắt cầu cứu, anh nhìn sâu vào đôi mắt đen long lanh kia rồi bỏ tay "Tiểu Khiết, anh và Uông Nhã không như những gì em nghĩ đâu. Mở cửa ra mình nói chuyện được không?" Lý Nhiệm Kỳ sắp phát điên lên rồi, khóa phòng ở khách sạn này rất tốt ngay cả dùng hết sức anh cũng chẳng thể nào đạp tung cánh cửa này ra Tiểu Khiết nắm chặt chiếc điện thoại trong tay mặc kệ tiếng la hét ngoài kia. Bên trong người đàn ông tiếng tục "Anh ta phản bội cô sao?" Tiểu Khiết khẽ gật đầu, vài giây sau cô quay về phía cửa. - "Lý Nhiệm Kỳ, anh đi đi, chúng ta kết thúc rồi, bây giờ không phải là lúc thích hợp để nói chuyện." Tiểu Đàn cố giữ cho giọng mình bình "Không, không thể nào, em hãy nghe anh giải thích." Lý Nhiệm Kỳ nhất quyết không buông tha đàn ông không thèm quan tâm nữa đi về phía phòng tắm, năm phút sau anh đi ra trên người khoác chiếc áo choàng tắm màu trắng của khách sạn, trên tóc vẫn còn nước làm cho anh hiện tại hết sức quyến rũ. Tiểu Đàn lúc giờ cũng đã lau sạch nước mắt, cô chỉ chờ Lý Nhiệm Kỳ bỏ đi rồi mình mới ra ngoài nhưng năm phút rồi anh ta vẫn chưa chịu rời cảm thấy trong này bầu không khí rất quái dị nên lên tiếng nói chuyện trước "Chào anh, tôi là Đàn Tiểu khiết. Có thể hỏi quý danh của anh được không?"Người đàn ông đang lật tập tài liệu xem chăm chú, đôi môi khẽ mở ra "Trần Gia Kiệt." Tiểu Khiết đơ người ra, anh ta không phải là tổng tài của tập đoàn ES sao? Công ty anh đang chuẩn bị xây dựng một dự án lớn, công ty xây dựng nào cũng muốn có được lần béo bở này, công ty cô cũng vậy. Cô nghĩ nếu anh biết cô là nhân viên của công ty IT có khi anh nghĩ mình đang cố tiếp cận anh cũng nên. Vì thế cô vội lấy lại tinh thần. Đàn Tiểu Khiết đi đến cạnh ghế sofa anh đang ngồi "Thật sự xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng lát nữa tôi sẽ rời đi."Trần Gia Kiệt gấp tài liệu lại rồi đứng lên bước về phía phòng ngủ "Tùy cô, có thể rời đi bất cứ lúc nào nhưng những thứ trong này không nên đụng vào." Anh buông lời nói này rồi mở cửa bước vào phòng ngủ, dù sao trong phòng có camera anh sẽ không sợ điều gì, lại nói an ninh khách sạn của công ty anh lại rất Nhiệm Kỳ gọi cửa mãi không thấy cô ra, anh tuyệt vọng ngồi xuống sàn hành "Tiểu Khiết, nếu em không ra vậy anh sẽ chờ, chờ đến khi em ra gặp anh." Lý Nhiệm Kỳ không tin cô ở trong phòng của người khác cả Khiết cởi đôi giày cao gót ra rồi ngồi xuống ghế sofa, vì cả ngày làm việc vất vả vừa nãy lại còn khóc một trận thê thảm nên cảm thấy mệt mỏi, cô gục xuống sofa ngủ thϊếp đi.
cả cơ thể em tôi đều thích