em chỉ mình anh nuông chiều
Hoặc là phần thưởng đó chưa "đã" với công sức anh em bỏ ra, hoặc là anh em đang nuông chiều bản thân mình quá mức (trong khi chỉ mới hoàn thành xong những công việc tầm thường), dẫn tới trì hoãn và sinh ra các thói quen xấu khác. Hãy nằm lòng 03 nguyên tắc sau: 1.
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Nam Chính Cặn Bã - (Chương 35) - Tác giả Thanh Điềm Hồng Đậu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Thắng sinh ra trong một gia đình giàu có. Nhà chỉ có một mình nên cậu được nuông chiều. Chính vì vậy mà Thắng không quan tâm đến ai và thường xuyên đòi hỏi bố mẹ phải làm theo ý mình. Việc làm của bạn Thắng cho thấy cậu ta là người như thế nào? A. Người sống ích kỉ, chỉ biết hưởng thụ. B. Người sống thiếu tình cảm gia đình.
1 Theo dõi. Chap trước Chap sau. Trang chủ. Thể loại. Vẫn Cứ Nuông Chiều. Chapter 6. NetTruyen ( 10 ) 0 ) Like PAGE để ủng hộ NetTruyen.
Chap 28 Next Chap 29. Trang chủ. Cô Vợ Nhỏ Nuông Chiều Quá Lại Thành Ác!! Chapter 28. Cô Vợ Nhỏ Nuông Chiều Quá Lại Thành Ác!! - Chapter 28. [Cập nhật lúc: 19:20 24/08/2019] Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2 Server VIP Server VIP 2.
Chiều cao chỉ là con số Mình lúc đầu chỉ ngại việc cầy sức ở EPL thôi chứ không chiến thì không lo lắm. idlewild. 37 ngày trước. 0. 0 cuong205a gửi Anh em. 12 Bình luận Loan tin ngocminh18. 16. Hay . Nội dung 16+ Hot 8 ngày trước t.me.
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Editor Rubybu/ Beta MạcÔn Thư Du sững sờ, nhanh chóng quay mặt đi cắn môi cố nhịn không bật cười.… Không xong, cô sắp không nhịn được rồi…Khuôn mặt Lương Yến Tân u ám nhìn sang bên cạnh, cô gái nhỏ đang nhìn chằm chằm xuống đất vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cơ thể lại khẽ run lên vì không nhịn được gái nhỏ chắc muốn ăn đòn. Anh nghiến chặt răng, lạnh lùng liếc nhìn thanh niên người Anh trước mặt một lần mỉm cười cứng đờ, lúng túng chỉ biết cười gượng “Ôn, tôi có nói gì sai không?”.“Đại khái, đại khái là vậy”. Ôn Thư Du nhẹ nhàng thở ra “Ừm… thật ra không phải là shu shu’ mà là ge ge’”.“Vậy shu shu’ nghĩa là gì?”.“Đó là chú. Quả thực xưng hô trong tiếng trung rất nhiều và khó nhớ”.“Ah! Đúng đúng đúng! Là ge ge’ mới đúng, tại tôi nhớ quá cẩu thả”.Lương Yến Tân nghe từ “chú” cả tiếng Trung và tiếng Anh liên tục văng vẳng bên tai, thái dương đột nhiên giật loạn.“Tôi xin lỗi! Là tôi nhớ sai rồi!”. Vẻ mặt Gavin rất áy náy “Anh Ôn, xin lỗi. Tôi không có ý xúc phạm anh, chỉ là trình độ tiếng Trung hiện tại của tôi còn quá kém, về sau nếu không chắc chắn 100% thì tôi nhất định sẽ không nói tiếng Trung nữa”.Ôn Thư Du nhìn thoáng qua vẻ mặt của Lương Yến Tân, nhân lúc anh chưa nói gì khó nghe vội vàng hòa giải “Cậu cũng không phải cố ý gọi sai, anh ấy sẽ không để ý đâu”.“Vậy thì tốt rồi. Đúng rồi, Ôn”. Chàng thanh niên lấy hết dũng khí mời “Ngày mai mọi người sẽ tụ tập ở nhà tôi xem phim, cậu có đến không?”.Ôn Thư Du đang định từ chối, nhưng cô lại nghe thấy người đàn ông bên cạnh đột nhiên mở miệng “Không cần, tôi e là cô ấy không có thời gian”.Giọng nói của anh trầm và từ tốn. Anh phát âm theo giọng Anh, có cảm giác kiềm chế và thêm chút ngạo dù giọng nói và âm điệu khá dễ chịu, nhưng ý nghĩa lời nói thì quả thật rất thô lỗ. Ôn Thư Du vội vàng nói chữa ngượng “Tôi phải ở cùng người nhà, cho nên… xin lỗi nhé”.Gavin hơi hụt hẫng, nhưng nghĩ lại Ôn hầu như cũng không tham gia những buổi họp mặt riêng tư không quen biết và ít người như vậy, nên anh ta cũng nhanh chóng cảm thấy thoải ta miễn cưỡng chào tạm biệt, sau đó đẩy xe rời mặt Lương Yến Tân không chút biểu cảm nhìn chằm chằm người thanh niên đang rời đi, giật giật khóe môi, xoay người lạnh nhạt nói “Không để ý? Ai nói anh không để ý?”.Ôn Thư Du kiên trì xoay chuyển tình hình “Cậu ấy cũng đâu có cố ý, chỉ là có ý tốt muốn chào hỏi anh thôi mà”.“Có ý tốt? Còn nói anh nhìn lớn tuổi hơn em lại còn trùng hợp gọi nhầm xưng hô như vậy”. Anh đút một tay vào túi quần, cố gắng kìm nén, nhếch mép nhìn cô nhưng không cười “Còn muốn hẹn em đi xem phim”.“Cậu ấy hẹn nhưng em cũng đâu có đồng ý”. Cô biết Gavin có chút tình cảm với mình nên cô vẫn luôn lịch sự giữ một khoảng cách nhất định “Về phần tuổi tác… anh vốn dĩ lớn hơn em 10 tuổi còn gì”.Ánh mắt Lương Yến Tân chợt ngưng óc đột nhiên cảm thấy hơi hoang mang, hơn nữa là một lại cảm giác trước nay anh chưa từng có – Trong thời gian ngắn như vậy, anh đã nhìn thấy hết người này đến người khác tiếp cận cô, nếu anh không có ở đây thì sao?Tần Hủ, Hạ Trạm, còn có tên Gavin không thể hiểu được cạnh cô sẽ xuất hiện những người bằng tuổi cô, hơn nữa chỉ nhiều lên chứ không ít đi. Mà hiện tại cuộc sống và suy nghĩ của họ xem ra cũng khác nhau rất nhiều. Cô đang ở độ tuổi tươi sáng rực rỡ vậy, biết đâu có khả năng cô cảm thấy bạn bè cùng trang lứa thú vị có thể cảm thấy cô đối với anh cũng có tình cảm thậm chí là thích anh, nhưng giờ anh đột nhiên không biết cô thích anh đến mức nào, và liệu đó có phải sự say mê nhất thời hay cảm giác “tự hoài nghi” này rất ít khi xuất hiện trong cuộc sống của anh, nhưng hiện tại lại xuất hiện rõ ràng đến vậy không khỏi càng khiến anh có chút nôn Yến Tân rũ mắt xuống, tự nhiên thu lại cảm xúc trong đáy mắt. Khi ngước mắt lên lần nữa, dường như mọi thứ đã trở lại bình thường.“Mười tuổi thì làm sao”. Anh đặt tay ở bên hông cô “Là ai trước kia ngoan ngoãn gọi anh là “Anh” hả?”.“Ờm, khi đó là do em còn nhỏ”.“Đừng trốn”. Anh dùng tay kéo cằm cô trở lại để cô nhìn mình “Gọi “Anh ơi” đi anh sẽ thả em ra”.Ôn Thư Du đỏ mặt, không nói nên giờ gọi “Anh”, cảm giác ý tứ trong xưng hô này đã thay đổi hoàn hoàn toàn không có ý tốt.“Không gọi hửm?”.“Sau này em sẽ không gọi anh là chú nữa”. Ôn Thư Du đành phải thay đổi suy nghĩ, ánh mắt chân thành cam Yến Tân nói đầy ẩn ý “Không cần, gọi “Chú” đôi khi cũng không tệ lắm”.Cô không hiểu “Khi nào?”.“Trước tiên cứ gọi “Anh” đi”. Anh cười như không cười “Những thứ khác sau này sẽ từ từ nói cho em biết”.Ánh mắt Ôn Thư Du né tránh, môi mọng mở ra rồi khép lại, tầm mắt chỉ dám đặt ở cổ áo sơ mi của anh, không hề dám ngẩng nhắm mắt lại, nghẹn ngào nói ra hai chữ “… Anh ơi”.Yết hầu của Lương Yến Tân khẽ giật, ánh mắt căng thẳng, khuôn mặt biểu hiện một nụ cười hờ hững “Nói to một chút”.“Anh ơi!”. Cô trừng mắt nhìn biết xấu hổ! Còn bắt cô gọi đi gọi đã cảm thấy tốt hơn, thu lại ngón tay đang nắm cằm cô chuyển sang xoa má cô, cuối cùng xoa đầu cô “Ngoan”.Ôn Thư Du hừ nhẹ một tiếng, lúng túng đẩy tay anh ra rồi đi đến bên kia tủ giác ngón tay của người đàn ông chạm vào dường như vẫn còn lưu lại trên da thịt ở cằm và má cô, hơi ấm mang chút ngứa ngày khiến tim cô đập nhanh cùng xe hàng cũng được chất đầy ắp. Lúc Ôn Thư Du mở ví ra thanh toán, ngẩng đầu lên đã thấy Lương Yến Tân mở ví rút thẻ ngân hàng đưa cho nhân viên thu thẻ xong, anh cúi đầu ký tên, sau đó ngẩng đầu nhìn lại.“Muốn thanh toán hả?”. Anh lắc lắc ví tiền, nói đầy ẩn ý “Chờ sau này cầm ví tiền của anh đi rồi nói”.Ôn Thư Du hiểu ý anh, nhưng vẫn mở to mắt làm bộ như không khi thanh toán xong, tài xế đã đợi sẵn bên ngoài lối ra của siêu thị. Anh im lặng đến đón lấy túi đồ xách ra xe trước, còn Ôn Thư Du đi vệ vệ sinh của trung tâm mua sắm được ngăn cách với bên ngoài bằng một lối đi yên tĩnh, lối đi có hai góc cua, hai bên có lối đi của nhân viên, cầu thang thoát hiểm và lối vào phòng chứa dụng cụ vệ hiếm khi đến đây, bởi vậy suýt nữa cô đã rẽ sai hướng sau khi rời khỏi nhà vệ rẽ vào góc cua đầu tiên, một người đàn ông bất ngờ bước ra từ nhà vệ sinh nam, trên người mặc một chiếc áo gió cũ, bộ râu xồm xoàm che hết nửa khuôn Thư Du cũng không chú ý nhiều, vừa bỏ son môi vào túi vừa tiếp tục đi ra ngoài. Tuy nhiên người đàn ông vốn đang đi trước mặt cô lại tụt lại phía sau vài bước vì ngồi xuống buộc dây cau mày, có chút cảnh nhiên, người đàn ông phía sau ngân nga hát, không rõ giai điệu ca từ, âm thanh nghẹn ngào mơ hồ, trong giai điệu đứt quãng còn xen lẫn tiếng cười kỳ âm thanh này đột nhiên truyền đến trong lối đi trống trải, tạo nên tiếng vang rợn Thư Du lập tức kinh hãi, lúc này người phía sau cười hì hì hô một câu “Quý cô”, khiến cô sợ hãi lập tức bước nhanh hơn theo bản năng, vòng qua góc cua đầu cần qua một góc cua nữa là có thể ra phía bước chân phía sau đột nhiên biến mất, tiếng hát cũng vậy, như thể người đàn ông kia đã dừng lại ở góc cua đầu nhiên ngay khi cô đang kinh hãi không biết người đàn ông đó có thể đuổi theo nữa hay không thì tiếng bước chân vội vã đột ngột vang lên sau lưng cô, tiếp theo một bàn tay bỗng dưng nắm lấy cánh tay như một điềm báo trong cơn ác mộng, điều đáng sợ nhất có thể bất ngờ xảy việc đều bất ngờ không kịp đề phòng, Ôn Thư Du sợ hãi hét phía sau kéo cô lại “Em thật xinh đẹp, giống như người vợ đã mất của anh…”.Cô hoảng sợ quay người lại, vừa liều mạng giãy giụa vừa dùng túi xách đập đối phương “Anh buông tôi ra! Thả tôi ra!”.“Em đẹp quá, đã là người lớn rồi”. Người đàn ông nhếch miệng cười hạ lưu và bệnh hoạn “Em có thể cùng anh…”.Hắn vừa nói, vừa ra sức kéo cô vào lối thoát hiểm, cô căn bản không hề có khả năng phản kháng, chống cự lại, bị ép càng ngày càng gần đến cửa cầu thang.“Anh buông tôi ra!”.Một giây sau, đột nhiên một bóng dáng quen thuộc lướt qua trước mắt cô, sau đó là tiếng kêu thảm thiết đau đớn của người đàn ông ép buộc cô. Vì bị đau nên bàn tay đang nắm lấy Ôn Thư Du đột nhiên buông đàn ông cao lớn đứng trước mặt cô quay lại một tay nắm lấy cổ áo đối phương đập mạnh vào tường, tay còn lại nắm thành nắm đấm đập vào mặt đối phương, phát ra một tiếng “Bụp” trầm tươi chảy ra từ mũi và khóe miệng của người đàn ông râu ria khiến hắn trông rất thảm hại và đáng sợ, hắn đau đớn kêu lên “Buông ra! Dừng tay!”.Người tới coi như không nghe thấy, đốt ngón tay nắm cổ áo hắn trắng bệch, tay kia lại hung hăng giáng xuống nắm đấm thứ hai, thứ ba vào bụng mặt lạnh băng, mặt mày hung Thư Du sợ đến mức ngây dại, cho đến khi người đàn ông đi theo cô lại một lần nữa kêu thảm thiết cô mới đột ngột bừng tỉnh, vội vàng bước tới giữ chặt anh “Đừng đánh nữa! Nếu đánh nữa, sẽ xảy ra chuyện đó!”.Tay cô vừa chạm vào cánh tay Lương Yến Tân, mới phát hiện cơ bắp của anh đều căng cứng, ẩn chứa một sức mạnh dữ dội mà nóng bàn tay cô cuống quýt che mu bàn tay anh “Đừng đánh nữa! Em, em không sao!”.Lương Yến Tân lạnh lùng nhìn người đàn ông đang rên rỉ đau đớn, quai hàm căng chặt vì nghiến bàn tay đột nhiên có cảm giác mềm mại mang theo chút lạnh lẽo, hô hấp của anh chậm lại. Sau khi cố hết sức kiềm chế, bàn tay suýt chút nữa đập vào mặt đối phương cũng miễn cưỡng dừng lại.“Đừng đánh nữa”. Ôn Thư Du chỉ biết lặp lại mấy câu ngắn khô khan này “Sẽ xảy ra chuyện đó…”.Lương Yến Tân chán ghét liếc nhìn khuôn mặt bê bết máu của hắn, cuối cùng dồn sức, nắm chặt cổ áo đẩy hắn xuống đất, ánh mắt lạnh lùng trịch xế thong dong đến muộn vượt qua mấy người đang vây xem tiến lên, động tác nhanh chóng chuẩn xác lật người đàn ông đang lầy lội trên mặt đất, sau đó bắt chéo hai tay của đối phương ra sau lưng, đè hắn xuống đất, tay kia lấy điện thoại di động ra báo cảnh Yến Tân nhắm mắt lại đè nén lửa giận, xoay người cúi đầu nhẹ giọng hỏi “Em có bị thương ở đâu không?”.Ôn Thư Du ngây người nhìn anh, một lúc sau mới chậm rãi lắc đầu “Không có…”.Vẻ mặt của người đàn ông trông có vẻ như không có chuyện gì nhưng cô có thể nhìn rõ dấu vết nỗ lực che giấu của anh dưới vẻ ngoài bình tĩnh mắt anh vẫn còn nét tức giận và nóng nảy, độ cong của khóe môi vẫn rất cứng giây sau, anh đưa tay ôm cô vào lòng, cánh tay siết chặt, động tác cứng đờ, dường như là sợ còn chưa thoát ra khỏi trạng thái vừa rồi, sợ làm cô tay anh nhẹ nhàng đặt lên sau gáy cô, mang theo ý tứ ngầm trấn an, động viên.“Đừng sợ”. Anh nhẹ nhàng Thư Du hoảng hốt tựa vào ngực anh, lúc này mới nhận ra mình đang khóc. Nước mắt vô thức trào ra thành những vệt nước lạnh lăn dài trên má. Cho đến khi cọ vào lớp vải áo trên ngực anh, hai má cô mới cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo lẽ là do vừa rồi bị hoảng sợ, sau đó đột nhiên nhìn thấy anh tới…Cô ngây người suy nghĩ, chớp mắt những hình ảnh vừa rồi lại xuất hiện không hề báo trước. Người đàn ông nhếch nhác, tiếng những bước chân theo sát, tiếng hát và tiếng cười kỳ quái, cùng những lời nói kinh tởm…Cả người Ôn Thư Du vô thức run rẩy, bỗng dưng ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt, vùi đầu vào ngực may, vẫn may…Vẫn may vì anh đã đến, vẫn may vì có anh ở đây…Hốc mắt cô nhanh chóng nóng tác của Lương Yến Tân hơi dừng lại, tay anh lại ôm chặt cô hơn, an ủi “Đừng sợ”.Đáp lại là tiếng nức nở nhẹ trong lòng anh.……Người đàn ông nhanh chóng bị cảnh sát đưa về đồn. Sau khi điều tra, người ta phát hiện ra hắn không phải lần đầu phạm tội, trước đó hắn đã làm chuyện tương tự ở khu vực gần đuôi, cố tình tạo ra những tiếng động lạ hoặc làm những hành động kỳ lạ để đe dọa, sau đó tấn công những phụ nữ độc khi đến đồn cảnh sát, Ôn Thư Du đã trả lời một số câu hỏi theo quy trình, cô không biết Lương Yến Tân đã làm hay nói gì sau cũng tạm thời không muốn mắt Lương Yến Tân nặng trĩu nhìn bóng dáng nhỏ nhắn bên đang khoác áo anh, nhắm mắt co ro bên cạnh như đã anh biết cô không anh muốn định hỏi cô đêm nay có muốn ở lại nhà anh ở Anh hay không, nhưng xét thấy cô đang sợ hãi, nếu chuyển sang một môi trường xa lạ có thể sẽ phản tác dụng, nên anh đành dập tắt ý chạy đến phía dưới căn hộ, Lương Yến Tân không để tài xế làm, tự mình vòng sang phía bên kia xe mở cửa. Trước khi mở, anh liếc nhìn người tài xế đã xuống xe “Để xe lại, lát nữa anh có thể đi”.“Lương thiếu, anh không về nhà nghỉ ngơi sao?”. Người tài xế ngạc nhiên hơi nhíu mày, thản nhiên nói “Đêm nay tôi sẽ ở lại trông cô ấy”.Trông một đêm? Trong lòng tài xế biết rõ ý của anh để xe ở lại là không có ý ở lại trong căn hộ, chẳng lẽ là muốn ngồi trong xe cả đêm?Nhưng người tài xế chưa kịp hỏi lại thì anh đã mở cửa xe rồi cúi Yến Tân vừa cúi xuống định ôm cô lên, thì thấy người mặc áo gió đã mở mắt. Đôi mắt tinh tường, lúc này đang nhìn anh.“Để anh ôm em lên nhé?”. Anh thì lắc đầu, mím môi cụp mắt xuống “Em không bị thương, em có thể tự đi được”.Thân hình anh hơi dừng lại, cuối cùng lùi về sau hai bước, che đỉnh đầu để cho cô xuống lầu, Ôn Thư Du đi tới trước cửa lấy chìa khóa, cúi đầu chăm chú mở Yến Tân đứng bên cạnh nhìn cô. Trong tầm mắt anh là mi mắt cô rũ xuống cùng đôi môi hơi mím lại, thân hình bị áo gió của anh bao bọc rõ ràng mảnh mai nhưng lại tự đứng lên như một cành cửa mở ra, hai người lần lượt đi vào, anh đứng sau lưng nhìn cô cúi đầu cất chìa khóa và túi xách, thay giày và cởi áo khoác.“Em muốn làm gì?”. Anh bỗng nhiên hỏi “Đi tắm rửa rồi ngủ một giấc chứ?”.Anh thà để cô tiếp tục khóc, sợ hãi trong vòng tay anh như cô đã từng vài giờ trước, hoặc tự nói với bản thân rằng cô đã sợ hãi như thế nào vào thời điểm đến đây, trái tim của Lương Yến Tân như bị bóp chặt không nên để cô đi bộ một mình qua một lối đi dài như cô vẫn không chịu thể hiện mặt yếu đuối của mình khi đối diện với anh, có lẽ nguyên nhân là vẫn chưa đủ tin thở của anh dường như đột ngột bị tắc nghẽn, anh đành phải nhắm mắt, im lặng bình tĩnh.“Hình như em hơi buồn ngủ”. Ôn Thư Du kéo ống tay áo “Có lẽ em muốn ngủ một giấc. Anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi… chẳng phải anh nói mấy ngày nay vẫn chưa nghỉ ngơi tử tế mà”.Cả người cô cạn kiệt không có tinh thần, một phần là bởi vì cô sợ hãi, một phần cũng là bởi vì… cô nhớ tới dáng vẻ vừa rồi của mình trong lòng anh, vẫn luôn cảm thấy không được tự đầu tiên vòng tay của anh khiến cho cô có cảm giác khác ngoài cảm giác tim đập giác an toàn. Khi nghĩ đến từ này, đáy lòng cô nhen nhóm sự lưu luyến muốn dựa vào. Điều này càng khiến cô thêm phần bối Yến Tân nhìn cô “Anh sẽ ở lại với em”.“Không cần đâu, căn hộ rất an toàn”. Cô ngẩng đầu nhẹ nhàng nhìn anh nhưng lại nhanh chóng cụp mắt xuống “Em sẽ không tùy tiện mở cửa cho người khác, hơn nữa em sẽ đi ngủ ngay”.Một lúc lâu sau, cuối cùng anh khẽ gật đầu “Vậy được”.…Cánh cửa nhẹ nhàng khép Thư Du còn nắm chặt tay nắm cửa, bởi vì cách cửa rất gần, cho nên cô gần như có thể nghe được tiếng bước chân của người đàn ông đang rời buồn bã chậm rãi quay người, lê chân đi vài bước về phòng vừa xoay người đi vài bước, căn hộ rộng rãi quen thuộc bỗng chốc biến thành một không gian trống trải và yên tĩnh đến đáng đứng một mình trong phòng khách, xung quanh yên tĩnh trống trải như có thể tạo nên tiếng phòng bếp đóng chặt khiến cô không dám nhìn thêm nữa, tai cô dường như có thể lọt vào được những tiếng động rất như cảm giác trước kia xem phim ma ở nhà một mình… Nhưng còn đáng sợ hơn, vì chuyện khiến cô sợ hãi đã xảy ra cách đây vài có gì phải sợ. Ôn Thư Du hít một hơi thật sâu, yên lặng tự an ủi bản thân, từ từ đi về phòng ngủ lấy quần áo mặc ở nhà, sau đó đi vào phòng cửa lại, cô mở vòi hoa sen đợi nước chảy tí tách rơi xuống mặt đất, rèm cùng cửa phòng tắm tạo thành một lớp ngăn cách âm thanh với bên đi sự chú ý và nhận thức về các không gian khác trong nhà làm cho cô cảm thấy hơi bất định cởi váy, Ôn Thư Du đột nhiên nghe thấy có tiếng động ngoài cửa… hình như là tiếng thứ gì đó đột nhiên bị giật trong phòng khách căn bản không có người, làm sao có thể?… Có phải là Lương Yến Tân không? Cô đoán lung tung, nhưng nhanh chóng bác bỏ. Bởi vì anh không có chìa khóa căn cô cứng đờ, cô nín thở một lúc rồi mở khóa cửa chạy ra phòng khách. Nhưng phòng khách không có ai, cửa phòng bếp vẫn đóng, dường như không có gì thay phải là do cô quá mức sợ hãi mà nghe nhầm chứ? Cửa đóng rất chặt, không ai có thể lẻn vào có thể là cái gì đó để không ngay ngắn vừa mới rơi Thư Du sững sờ quay đầu lại, sống mũi cay cay không giải thích được. Cô cũng không biết vì sao, nhưng hiện giờ cô rất muốn hấp tấp bước nhanh đến trước cửa, nhưng chợt dừng lại khi bàn tay đã đặt lên nắm anh đã đi rồi, cũng đã lâu vậy, nhất định đã lái xe rời đi ảo não dựa vào cửa với ánh mắt buồn bã lẫn hối hận. Sớm biết vậy sẽ không để anh đi… cứ nói mình sợ hãi nên muốn anh ở lại thì sao chứ?Đến chết vẫn sĩ Thư Du sụt sịt, ngón tay gảy tay nắm cửa, thoáng chốc nước mắt đã lưng là… cứ thử ngó một cái xem sao? Biết đâu?Nghĩ vậy, cô lập tức đứng thẳng dậy mở khóa “Cạch” một tiếng, khe cửa dần dần mở rộng, nhưng chỉ lộ ra hành lang trống Thư Du giữ chặt tay nắm cửa, cắn nhiên, anh đã đi rồi…Ngay khi ý nghĩ ấy nảy ra tong đầu, một cánh tay đột nhiên nắm lấy cánh cửa rồi mở ra. Một người đàn ông cầm áo khoác trên tay xuất hiện trong tầm mắt vẫn như lúc rời khỏi căn hộ của cô, chỉ mặc áo sơ mi và quần tây, chiếc áo gió tùy tiện vắt trên ra có lẽ anh vẫn chưa đi mà canh cửa suốt nãy đàn ông ngẩn người nhìn cô, sắc mặt hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại cau mày nhìn cô chằm chằm “Sao em lại khóc?”.Có sự căng thẳng và lo lắng trong giọng nói của anh, nhưng âm điệu lại nhẹ nhàng và bình tĩnh lạ thậm chí còn không Thư Du đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, cảm xúc kinh hãi vừa rồi cũng biến không kìm được, nước mắt lại chực trào, đành phải nhanh chóng chớp mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, lúng túng mở miệng “Anh… đừng đi được không?”.
Dịch Phi Phi“Cậu nói gì cơ?! Về Anh?”.Tống Gia Ninh đột ngột cao giọng “Miên Miên, cậu không sao đấy chứ? Người lần nào cũng khấp khởi trông mong về nước là cậu, thế mà giờ mới ở được bao lâu đã lại sang đó?”.Ôn Thư Du xị mặt cười khổ “Có chút việc cần giải quyết mà, câu lạc bộ nhờ mình giúp nên mới đi sớm thế”.“Câu lạc bộ? Chuyện gì mà cần tới cậu về giúp vậy?”.“Câu lạc bộ nhiếp ảnh và câu lạc bộ bảo vệ động vật hợp tác chuẩn bị làm họa báo, cậu cũng biết mình là thành viên của cả hai mà”.“Cũng có nhiều bạn học nghỉ hè ở Anh, sao lại yêu cầu một người đã về nước xa xôi như cậu kia chứ? Miên Miên, khai thật mau, có phải cậu dính vào chuyện gì khó giải quyết không? Nếu đúng là thế thì mình sẽ về ngay giúp cậu”.Ôn Thư Du bụm mặt thở dài, nhỏ giọng thì thầm “Chuyện này cậu cũng không giúp được mình đâu…”.Cô chỉ có thể dựa vào bản thân thôi.“Cậu nói gì cơ? Vừa rồi nói nhỏ quá, mình không nghe thấy”.“Đúng là có chút phiền phức”. Cô thừa nhận “Nhưng mình có thể tự giải quyết, hơn nữa cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi. Đợi mình xử lý xong sẽ nói cho cậu, nhé?”.“Thật không?”. Tống Gia Ninh vừa lo lắng vừa nghi ngờ.“Đương nhiên là thật, nếu là chuyện thật sự quan trọng thì mình giấu các cậu làm gì?”.“Thôi được… nếu có chuyện gì, nhất định phải nói cho mình biết đầu tiên đấy”.Cúp điện thoại xong, Ôn Thư Du quấn áo tắm, nằm nhoài ra qua một chuyến bay dài mười mấy tiếng, thân thể cô giờ đã mỏi rã rời, nhưng một phần suy nghĩ nào đó vẫn rất tỉnh táo đem lại thứ cảm giác không quá dễ đột nhiên nhớ đến lời của Ôn Trị Nhĩ khi cô gọi điện cho người nhà báo mình đã hạ cánh an lẽ nhận thấy Ôn Thư Du hơi áy náy vì đột nhiên quay về Anh nên Ôn Trị Nhĩ tinh ý trêu chọc em gái “Em thì vui vẻ bay về Anh, còn rượu đã hứa mang về cho anh thì mất hút”.Vừa nghĩ đến hai chữ “hầm rượu”, Ôn Thư Du lập tức cảm thấy đỏ mặt tía tai, vơ đại một câu chống chế “Nếu anh muốn uống thế thì tự đi lấy đi”.“Tự đi á? Anh nào đã được đến hầm rượu đó đâu, chắc là anh ấy dè chừng anh, sợ anh vào quét sạch cái hầm rượu”.Nghe thấy Ôn Trị Nhĩ nói vậy, Ôn Thư Du liền liên tưởng đến lời người đó nói với cô, vành tai chợt nóng lên khiến cô đứng ngồi không giờ nhớ lại, cô ôm mặt vùi trong chăn lăn lộn một lúc, cuối cùng mới trưng vẻ mặt như mất sổ gạo, chật vật nằm ngửa trên lúc đang ngây ngốc thì màn hình điện thoại bỗng sáng lên. Cô thở nhẹ một cái, quay người lấy di động, nhìn thoáng qua thì phát hiện là tin nhắn của Tần Hủ. Đối phương hỏi cô “Cậu về nước Anh rồi hả? Sao gấp gáp thế?”.Lúc đó cô thật sự rất vội, trước khi lên máy bay chỉ kịp nhắn tin báo cho Tống Gia Ninh và Khúc Vân Chu. Sau khi hạ cánh thì báo bình an cho mọi người trong nhà, sau đó thì nhận được điện thoại của Tống Gia mười hai tiếng đồng hồ vừa qua, Tần Hủ cũng từng gọi điện và gửi tin nhắn cho cô, nhưng cô vẫn chưa kịp trả lời. Hiện tại anh ta hỏi như vậy, có lẽ là đã hỏi Tống Gia Ninh Thư Du khẽ cử động đầu ngón tay, trả lời Trường học có chút việc cần giờ ở Anh vẫn là ban ngày, dựa theo thói quen cũ khi chênh lệch múi giờ thì cô sẽ không vùi đầu ngủ ngay. Nhưng hiện giờ cô chỉ muốn chui vào chăn ngủ bù một giấc, chẳng muốn nghĩ gì khi sắp xếp, xử lý một đống chuyện rối tung rối mù trước đó thì cô cho phép bản thân trốn tránh chút vậy, Ôn Thư Du lại trả lời Tần Hủ một câu “Mình vẫn chưa kịp thích ứng múi giờ, rảnh lại nói sau”. Nói xong, cô đặt di động sang một bên rồi chui tọt vào trong chăn.…Đêm khuya, xe dừng bánh trước cửa biệt thự, hai chiếc đèn pha sáng trưng soi rõ từng hạt bụi trong không trợ lý dừng xe, sau đó quay người gọi người đàn ông đang nhắm mắt ở ghế sau “Sếp Lương, đến rồi, anh về nghỉ ngơi đi”.Người ngồi ở ghế sau giơ tay day huyệt thái dương, mở mắt ra. Tổng trợ lý thấy vậy, lập tức xuống xe đến mở cửa sau đàn ông bỗng nhiên lên tiếng hỏi “Mấy chai rượu ở trang viên đâu rồi?”.Tỉnh lại sau quãng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi, giọng nói của anh vẫn còn mang theo vẻ mệt mỏi.“Đều đã gói lại rồi ạ, lúc nào cũng có thể đưa qua chỗ cô Ôn…”. Nói xong, tổng trợ lý lập tức ý thức được mình vạ miệng, sắc mặt tức khắc trở nên ngượng đi đâu?Lương Yến Tân thầm cười nhạo một tiếng, người cũng chạy mất rồi, đưa thế nào đây. Chẳng lẽ gửi đến nước Anh ngàn dặm xa xôi?Nghĩ vậy, lòng anh không tránh khỏi bực bội, nhíu mày nói “Bỏ về chỗ cũ đi”.“Vâng, tôi lập tức đi làm”.Lương Yến Tân xuống xe, chưa đi được mấy bước đã lại nghiến răng, giơ tay xoa mày, sau đó lạnh mặt quay người nhìn tổng trợ lý vẫn đứng im tại chỗ “Không cất nữa, cứ để vậy đã”.Tổng trợ lý không hỏi nhiều, chỉ nắn nót từng hành động của bản thân, đáp lại “Tôi đã hiểu”.Không đợi anh ta trả lời, người đàn ông cao lớn đã lập tức rời khỏi. Anh ta nhẹ nhàng thở hắt, vòng qua đầu xe sang ghế lái, lấy điện thoại gọi dặn dò người ở trang viên.…Nước lạnh từng đợt xối lên làn da lộ ra đường cong sắc nét, trần trụi của người đàn ông, thế nhưng phiền muộn và tức giận cả ngày trời lại không thể tiêu đứng đó với vẻ mặt vô cảm, dòng nước lạnh lẽo không ngừng lăn trên hốc mắt xuống sống trên đời ba mươi mốt năm, thế nhưng anh lại bị một cô bé quay cho chóng mặt, đã thế còn bị bỏ không thích làm việc do dự không quyết đoán, nếu đã động lòng thì cần phải làm gì nhất định sẽ làm đó; khổ là đối tượng khiến anh động lòng lại là cô bé từng thích anh nhưng đã bị anh khiến cho tức giận rồi bỏ đi mất, điều này không khỏi khiến anh càng thấy đau quả, chứng kiến cảnh tượng cô ngã ngựa khiến anh sợ hãi, đầu óc trống rỗng không nghĩ được gì vốn nghĩ cô gái nhỏ vừa nhát gan, vừa khó dỗ dành, định hôm sau sẽ giải quyết mọi chuyện êm đẹp; nào ngờ lại bị công việc cản trở cả buổi sáng, còn cô thì nhân cơ hội đó mà chạy nữa còn chạy đến hơn 9000km? Chẳng nhẽ cô muốn trốn tránh anh, không muốn gặp anh đến như vậy sao?Nghĩ đến đây, sắc mặt Lương Yến Tân càng khó coi, đôi mày nhíu càng rồi, chạy thì chạy đi vậy. Anh cũng mượn cơ hội này để bình tĩnh lại, miễn cho lại bị cô nhóc dắt mũi nữa.…Biết được tin Ôn Thư Du rời khỏi trang viên, Du Âm Dung có phần ngạc nhiên, vì vậy hỏi cho người phụ trách thông tin của mình “Sao đột nhiên lại đi rồi, chẳng phải vừa mới tới thôi à?”.“Không rõ nguyên nhân cụ thể, cô Ôn nói đột nhiên có việc gấp nên phải về trước”.Đột nhiên có việc gấp? Dư Âm Dung nhíu mày, thầm nghĩ có hỏi người phụ trách cũng chẳng được tin tức gì, vì thế lại gọi ngược cho Lương Yến Tân.“Mẹ”.“Yến Tân”. Bà hỏi thẳng “Vì sao Thư Du đi đột ngột thế? Có phải con tiếp đón không chu đáo khiến người ta không vui không?”.Ngẫm lại bà cũng thấy hơi hối hận, đáng ra không nên giao cho con trai nhận trách nhiệm này. Dựa theo hiểu biết của bà về con trai của mình, nếu hai người thật sự gặp nhau ở trại nuôi ngựa, cách nói chuyện và hành xử của anh đoán chừng sẽ không quá lịch tay đang lật tài liệu của Lương Yến Tân khẽ khựng lại, nét bút lưu loát bị gián đoạn đột ngột, đọng lại thành một chấm mực.“Không rõ lắm”. Một lúc sau, sắc mặt của anh trở về trạng thái bình thường, viết xong nét bút cuối cùng.“Không rõ lắm là thế nào? Cô gái nhỏ dễ xấu hổ, có phải con hành xử không được lịch sự đúng không?”.Anh buông bút, nhíu mày chống một bên thái dương đang giật liên xấu hổ? Điểm này không về chuyện hành xử không lịch sự…Lương Yến Tân kéo cà vạt, lông mày dồn về một nghi ngờ mục đích của cuộc gọi này là muốn nắn gân mình.“Mẹ không cho người khác được có việc gấp được à?”. Anh cười nhạt một tiếng, chẳng đợi Dư Âm Dung nói gì đã lạnh lùng bỏ lại một câu “Còn có việc, cúp đây”.Nói xong, anh trực tiếp tắt lúc tổng trợ lý gõ cửa bước vào “Sếp Lương, vừa rồi người của Tần thị gọi điện tới, muốn hẹn thời gian bàn chuyện hợp tác xuất khẩu”.“Ừ. Bảo Lục Việt bàn với bọn họ”.“E là lần này anh ra mặt có lẽ thích hợp hơn”. Tổng trợ lý nói “Ý của Tần thị là hai cha con Tần tiên sinh sẽ đích thân đến đây”.“Cậu nói Tần Hủ?”. Anh khép lại tập tài liệu, ngước mắt nhìn.“Đúng vậy”.Lương Yến Tân híp mắt, đột nhiên hỏi “Tần Dịch tính cho con trai phụ trách hạng mục này hả?”.“Nghe ý của Tần tiên sinh thì hẳn là vậy. Tần tiên sinh còn nói Tần thiếu không ngại đi qua đi lại giữa trong nước và châu Âu, cho nên giao cho anh ta tương đối yên tâm”.Không ngại đi qua đi lại giữa trong nước và châu Âu hả?Anh buông bút, nhẹ nhàng cười châm chọc, sắc mặt lạnh mục hợp tác lần này chủ yếu sẽ làm việc với các doanh nghiệp ở Anh. Mặc dù thường xuyên phải bay đến châu Âu, nhưng phần lớn thời gian là ở lại nước Hủ… Anh khẽ cong khóe năm trước từng tỏ tình với cô, lại cùng đi du học ở Anh, thậm chí còn thân thiết đến mức có thể cùng tham dự tiệc tối, còn nhảy với nhau điệu đầu trì đấy.“Sếp Lương?”.Lương Yến Tân nhướng mắt, lạnh nhạt nói “Công ty dưới trướng cậu ta có cái nào liên quan đến lĩnh vực này hả?”.“Tôi đã hiểu, sẽ trao đổi lại với người của Tần thị”. Tổng trợ lý lập tức hiểu ý. Nói xong, anh ta thấy người sau bàn không có ý định dặn dò gì thêm, vì thế bèn quay người rời khỏi văn Yến Tân có phần bực dọc, đứng dậy tháo cà vạt ném sang một biết người ta chạy về Anh mà Tần Hủ đã gấp gáp tìm lý do đi theo sao?Thời gian xúc tiến hạng mục này không ngắn, nếu thực sự Tần Hủ có ý định ra tay từ đây thì đúng là có khả năng một năm tới sẽ bay qua bay lại giữa Trung Quốc và Yến Tân day ấn đường, đứng yên bên cửa sổ toàn cảnh, nhíu mày nhìn chằm chằm vào dòng xe cộ tấp nập ngoài lúc lâu sau, anh khẽ thở dài tỏ rõ bất lực.…Một tuần đầu tiên của Ôn Thư Du trôi qua khá thoải khi thích ứng với việc thay đổi múi giờ, Ôn Thư Du bị đồng hồ sinh học đánh thức đúng lúc vào buổi sáng, sau đó rời giường đi rửa sáng xong, bình thường cô sẽ đến hiệu sách hoặc đi dạo siêu thị, trở về sẽ mang theo một bó hoa. Buổi chiều cô sẽ ở nhà đọc sách giáo khoa hoặc xem phim, buổi tối thỉnh thoảng sẽ đến cửa hàng tiện lợi mua thừa nhận bản thân mình có phần trốn tránh…Rõ ràng nói muốn ở một chỗ không có Lương Yến Tân để suy nghĩ kỹ, nhưng cô lại phát hiện, chỉ cần không nghĩ đến anh là cô có thể nhẹ nhàng tận hưởng cuộc sống thư thái như mọi khi, thế nên bản thân cô đã cố tình gạt anh và câu chuyện khiến cô phải chạy về Anh ra sau ngày, anh không hề đuổi sang nước Anh, rõ ràng “nguyện vọng” của cô đã hoàn chí anh còn không liên lạc với cô, tựa như anh không hề bất ngờ chuyện cô đột ngột rời đi, hoặc có rời đi cũng không sao nên anh chỉ tùy tiện chơi bời thôi đúng không? Những hành động thân mật đó chỉ là phút dâng trào kích động của cảm xúc mà thôi?Ý thức được mình đang nghĩ gì, tức giận vì điều gì, Ôn Thư Du bỗng đứt phắt dậy khỏi sô pha, sau đó về phòng thay quần áo rồi cầm chìa khóa xuống dạo cửa hàng tiện lợi là một cách thức thả lỏng tâm trạng mà cô rất thích. Mỗi lần chăm chú nhìn những sản phẩm trên kệ hàng, mọi phiền não đều nhanh chóng bị bỏ lại phía hay tối nay cô ăn hơi no, đi bộ chút cho xuôi Thư Du dạo mười lăm phút trong cửa hàng tiện lợi, tâm trạng lập tức vui vẻ lên không ít. Cô xách theo túi đồ ăn vặt và trái cây về chung cư, vừa bước vào thang máy vừa ngâm nga giai điệu của bộ phim điện ảnh mới xem lúc tầng xong, cô kiên nhẫn đợi cửa thang máy khép nhiên, ngay lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay chợt đặt trên cạnh cửa. Hệ thống cảm ứng cảm nhận được vật cản, lập tức dừng lại, thậm chí còn mở bung sang hai bên tay đó trắng nõn thon dài, Ôn Thư Du nhìn thấy bèn hơi tránh người sang một bên, đợi những cư dân may mắn bắt kịp thang máy bước sau đó, cửa thang máy hoàn toàn mở ra, một thân hình cao lớn đĩnh đạc tiến vào, trên người mang theo mùi gỗ thoang thoảng tinh hương len lỏi vào khứu giác, cô bỗng chốc ngẩn mùi hương mà năm năm trước anh đã từng dùng, nhưng sau đó cũng chính anh đã đổi lòng Ôn Thư Du xuất hiện ý nghĩ không thể ngờ tới, quay đầu nhìn lại theo bản sáng trắng lạnh lẽo chiếu trên đỉnh đầu, người đàn ông cao lớn đứng phía sau, áo sơ mi trắng, quần tây màu đen, chiếc áo khoác vắt ngay ngắn trên cánh quan sắc nét rõ ràng, giờ phút này, anh đang đối diện với cô, hàng mi dài đổ bóng dưới mí như bức tượng thạch cao tinh xảo mà biết bao ngòi bút và con mắt của sinh viên cùng hướng tới trong phòng Thư Du ngơ ngác trợn tròn mắt, giây sau nhịp tim bắt đầu dồn dập mất kiểm soát.——
em chỉ mình anh nuông chiều